văn


Muse

Lần nào cũng vậy, dẫu mưa hay nắng, trong suốt những kỳ giảng khóa về văn chương Âu châu ở đại học Cornell (New York) vào những năm 50, khi nhà văn Vladimir Nabokov (tác giả của cuốn tiểu thuyết Lolita đã một thời làm chấn động dư luận thế giới) lên giảng đường, là người ta thấy, lặng lẽ như một chiếc bóng và điềm nhiên ...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

tháng tư, tháng thầm !


Ờ thì tôi muốn viết một điều gì đó cho em, khi tháng tư đang lật bật sắp hết và những hàng phố quanh đây đang háo hức bày bàn ghế ra vỉa hè. Rồi thì trên trời những đám mây xám thôi không còn dậm dật những hột tuyết cuối mùa. Hoa xuyên tuyết đã rút ngược vào lòng đất và những đóa uất-kim-hương nở sớm ...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Âm phong trắng

Gió. Gió ...

Rồi có lúc gió như một người đàn bà ghen tuông, nổi tam bành thổi tốc váy cô nhân tình trẻ đẹp đang quấn quýt đi bên cạnh chồng mình. Bà phùng mang trợn mắt, chu mỏ thổi liên tu bất tận. Chẳng vậy, như để cho đã nư, bà quay mặt qua bốn phương tám hướng, làm như giận lây cả mấy người khách vô tình đi lẩn quẩn loanh quanh.

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Cuộc vinh danh của chữ nghĩa lầm than

Trong bài tựa Truyện Kiều viết đầu năm Minh Mạng, Mộng Liên Ðường chủ nhân đã có lúc phóng bút dựng nên một hình tượng tuyệt kỷ. Ông thấy đâu mà như máu cứ chảy ra từ đầu ngọn bút khi Nguyễn Du làm thơ kể chuyện đời Kiều, đến nỗi còn rây rớt lại trên mấy ngàn câu lục bát...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Viết như niềm ái ngại

Khi người Việt miền nam bỏ của chạy lấy thân từ sau cơn hốt hoảng cuối tháng tư, cái mang theo đầy đủ nhất chắc chỉ là một phần hồn vỡ bể nào đó. Còn đa phần thì đã chôn lấp trong một góc nhà xưa đã bỏ lại hay đã văng tứ tán trên những lượn sóng đục ngầu của biển đông hoặc những xó rừng già Bắc Thái...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp