văn


THỬ NGHIÊNG TAI NGHE LẠI CUỘC ĐỜI

Mùa hè, có lần lái xe về từ một thị trấn nhỏ ở phía đông thành phố, sau bữa rượu ngất ngư với đám bạn cũ, xiêu lạc lâu ngày hỏi ra có đứa mất vợ, có đứa mất việc, có đứa mất ... mạng, hổng biết cảm khái tới đâu mà rượu nốc quá cở...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỘC VINH DANH CỦA CHỮ NGHĨA LẦM THAN

Trong bài tựa Truyện Kiều viết đầu năm Minh Mạng, Mộng Liên Ðường chủ nhân đã có lúc phóng bút dựng nên một hình tượng tuyệt kỷ. Ông thấy đâu mà như máu cứ chảy ra từ đầu ngọn bút khi Nguyễn Du làm thơ kể chuyện đời Kiều, đến nỗi còn rây rớt lại trên mấy ngàn câu lục bát (*)

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VIẾT NHƯ NIỀM ÁI NGẠI

Khi người Việt miền nam bỏ của chạy lấy thân từ sau cơn hốt hoảng cuối tháng tư, cái mang theo đầy đủ nhất chắc chỉ là một phần hồn vỡ bể nào đó. Còn đa phần thì đã chôn lấp trong một góc nhà xưa đã bỏ lại hay đã văng tứ tán trên những lượn sóng đục ngầu của biển đông hoặc những xó rừng già Bắc Thái...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ÂM PHONG TRẮNG

Rồi có lúc gió như một người đàn bà ghen tuông, nổi tam bành thổi tốc váy cô nhân tình trẻ đẹp đang quấn quýt đi bên cạnh chồng mình. Bà phùng mang trợn mắt, chu mỏ thổi liên tu bất tận...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỐI NĂM, ĐỌC HÀNH NGUYỄN BÍNH

Nguyễn Bính đã có lần từ Bắc vào Nam. Con đường xe lửa xuyên Việt thời đó kể đã là thiên lý. Bỏ xứ đi xa đằng đẳng như vậy thì làm hành là phải lắm. Hành Phương Nam.

Đôi ta lưu lạc phương nam này...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THU, VÀNG MẤY ĐỖI

Tự dưng 

 ... tự dưng rồi trời đổ sương đầy những sớm mai. Sương như hơi thở nấn níu của đêm sắp bỏ đi. Đồi núi, phố xá, cỏ cây lẫn lẫn trong hơi sớm mù mù. 

Sương bay là là, sương rơi lả lả...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỌC THƠ TÔ THÙY YÊN

TÔ THÙY YÊN-Tôi giựt giành đổ máu với tôi...Từng chữ một.

Tôi đọc truyện ngắn của Tô Thùy Yên khi còn đâu ở trung học, những năm sáu mươi. Lớp mấy cũng chẳng nhớ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGUYỄN KHUYẾN - NHÌN-NHỮNG-MÙA-THU-ĐI

-THƠ CỦA KẺ SĨ Ở CUỐI CUỘC PHONG TRẦN-

Đã có thời tôi làm nghề dạy học. Nói dạy học là nghề sao nghe ra có vẻ cay đắng thế nào, kiểu như mấy ông lái đò... đưa khách qua sông rồi khách bỏ đi luôn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG TƯ - ĐỌC LẠI BIÊN CƯƠNG HÀNH

BIÊN CƯƠNG HÀNH

Biên cương biên cương chào biên cương
Chào núi cao rừng thẳm nhiễu nhương
Máu đã nuôi rừng xanh xanh ngắt...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Ở MỘT CHỖ RẤT GẦN SAO

lần người bạn thi sĩ ở bên này bờ Hudson, phía New Jersey hứa mời tôi đi uống cà-phê ở một nơi rất gần với mấy vì sao. Những vì sao xa tít vốn dĩ là quê hương rất đỗi ngây thơ của những "Ông Hoàng bé "...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp