văn


THU, VÀNG MẤY ĐỖI

Tự dưng 

 ... tự dưng rồi trời đổ sương đầy những sớm mai. Sương như hơi thở nấn níu của đêm sắp bỏ đi. Đồi núi, phố xá, cỏ cây lẫn lẫn trong hơi sớm mù mù. 

Sương bay là là, sương rơi lả lả...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỌC THƠ TÔ THÙY YÊN

TÔ THÙY YÊN-Tôi giựt giành đổ máu với tôi...Từng chữ một.

Tôi đọc truyện ngắn của Tô Thùy Yên khi còn đâu ở trung học, những năm sáu mươi. Lớp mấy cũng chẳng nhớ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGUYỄN KHUYẾN - NHÌN-NHỮNG-MÙA-THU-ĐI

-THƠ CỦA KẺ SĨ Ở CUỐI CUỘC PHONG TRẦN-

Đã có thời tôi làm nghề dạy học. Nói dạy học là nghề sao nghe ra có vẻ cay đắng thế nào, kiểu như mấy ông lái đò... đưa khách qua sông rồi khách bỏ đi luôn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG TƯ - ĐỌC LẠI BIÊN CƯƠNG HÀNH

BIÊN CƯƠNG HÀNH

Biên cương biên cương chào biên cương
Chào núi cao rừng thẳm nhiễu nhương
Máu đã nuôi rừng xanh xanh ngắt...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Ở MỘT CHỖ RẤT GẦN SAO

lần người bạn thi sĩ ở bên này bờ Hudson, phía New Jersey hứa mời tôi đi uống cà-phê ở một nơi rất gần với mấy vì sao. Những vì sao xa tít vốn dĩ là quê hương rất đỗi ngây thơ của những "Ông Hoàng bé "...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TÌNH YÊU THỜI THỔ TẢ

… Cho đến khi Florentino có dịp nhắc lại với Fermina về lời hứa thủy chung của mình thì giữa hai người đã có một khoảng cách thời gian dài đúng 51 năm 9 tháng 4 ngày ! Nếu kể một đời người là trăm-năm-hiu-quạnh thì...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

RAU RĂM Ở LẠI

Ngày con lên năm tuổi, ba để mẹ và em ở lại với ngoại, ẳm con về thăm nội. Đường về quê năm đó trúc trắc còn hơn sạn đạo. Đường xá, cầu cống sau gần ba mươi năm giặc phá, lở lói như một tấm thân tàn phế...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHÔNG CHÊNH NỖI NHỚ

Tôi ở Rạch Giá mười năm, mười năm cuối của quảng đời ba mươi lăm năm ở Việt Nam, từ khi sanh ra đến khi bỏ đi… sau hai mươi năm ở Vĩnh Long và năm năm ở Sài Gòn. Những gì đã quên ?

? Và những gì còn nhớ ?...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHUYỆN CHIẾC CẦU TRÊN SÔNG MỸ THUẬN

Đã lâu lắm tôi không về lại Việt Nam. Nói vậy không có nghĩa là tôi không nhớ quê hay nhớ ít hơn những người đi đi về về từ mấy năm nay. Không, tôi nhớ quê tôi lắm chớ. Tôi nhớ đâu ngay..

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐOẠN TRƯỜNG KHÚC

V ũ gốc người Vãng Phố, theo cha đọc sách ở tuổi còn ham đánh đáo, chưa lên bảy đã làu thông quốc sử, lại lấy sách Tang thương ngẫu lục mà luận chuyện đời, làm ai nấy đều lạ. Lớn lên đổi tánh bê tha, cứ tính chuyện rong chơi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp