văn


BÃO BIỂN

Biển lạ. Mùa hè vẫn có những con sóng dữ quẩy theo gió nghịch chiều. Tàu đã qua lại mấy lần những bến cảng xa xôi. Và chiều nay, lại nhổ neo dập dềnh nẻo sóng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Ở MỘT NƠI AI CŨNG QUEN NHAU

Để tôi kể em nghe về một ngôi trường rất nhỏ nhưng đã để lại trong lòng tôi một cái bóng rất lớn.

Nó nhỏ tới độ không nghe ai nói tới. Người ta còn bận bịu với những tên tuổi quen thuộc đã một thời làm nức lòng nhiều thế hệ học trò...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHUYỆN TÌNH NGƯỜI QUÁ LỨA

Rồi sẽ có lúc người ta phải đối diện với chính mình. Ông đã nghĩ như vậy, nhiều lần trong đầu. Có khi còn lẩm bẩm trên môi, khi chắp tay sau lưng, một mình thả bộ loanh quanh khu công viên gần nhà, những buổi chiều sắp tối ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

XA TRONG GANG TẤC

Không biết tại sao tự dưng có lúc cả ba người đều ngừng nói.

Ngọn nến đặt ở giữa bàn cũng thôi lắt lay làm mấy cái bóng trên tường im sựng lại...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NHƯ MỘT LỜI SÁM HỐI

... Trong những lúc cùng quẩn nhất, sao tự nhiên tôi nhớ lại cặp mắt thất thần của người thi sĩ vô danh trong cuốn phim Docteur Djivago chiếu ở Sài Gòn mới vài năm trước. Trên chuyến xe lửa chở tù đi lưu đày xuyên Tây-bá-lợi-á vào thời kỳ cộng sản cướp chính quyền ở nước Nga...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ RỒI TẤT CẢ SẼ NGUÔI NGOAI

Đã có bao giờ bỗng dưng rồi tự hỏi ... để làm gì, đời ta ?

Suốt vài chục năm hít thở, ăn ngủ, đi lại, yêu đương, làm tình, kéo bè kết bạn, gieo thù gây oán, thư thả kiếm ăn hay quần quật cày cục ... đã có lần nào giựt mình, khựng lại rồi băn khoăn ...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

SAIGON LA FIN

... Lệnh đầu hàng từ Sài Gòn loan ra trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975. Lời báo dữ như tiếng sấm trái mùa làm nổ tung giông bão đang giậm giựt giữa thinh không. Lòng người cũng giống thinh không buổi đó, ngầy ngật cơn nóng sốt thời cuộc, âm ỉ một niềm lo nghĩ không nguôi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG GIÊNG VÀ NHỮNG MUỘN PHIỀN

Bốn câu hai mươi tám chữ, cụt ngủn. Lỡ có muốn thêm cũng chẳng biết thêm gì. Mà có thiếu gì không, mấy câu gọi là thơ, buổi chiều mùng-ba năm đầu tiên ăn-tết ở xứ người.

Một năm trước đó, ngay bửa ba-mươi-tết, tôi bồng đứa con gái đầu lòng lên năm, đeo xe đò từ một tỉnh ở phía cực tây...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NHƯ KHÓI NHƯ SƯƠNG

Từ lần hẹn mà không gặp đến lần không hẹn mà gặp lại, giữa hai người là một khoảng cách hai mươi lăm năm. Hai mươi lăm năm nói nghe gọn bâng như một hơi thở hắt. Mà thật ra, hai mươi lăm năm dài lắm, dài dằng dặc như một tiếc nuối muộn màng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHÔNG CHÊNH NỖI NHỚ

Tôi ở Rạch Giá mười năm, mười năm cuối của quảng đời ba mươi lăm năm ở Việt Nam, từ khi sanh ra đến khi bỏ đi… sau hai mươi năm ở Vĩnh Long và năm năm ở Sài Gòn. Những gì đã quên ? Và những gì còn nhớ ? Lòng sao không chịu im, cứ chông chênh như một ngày bão nổi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp