góc chung


CÓ MỘT NGƯỜI DƯNG

Tới giờ nầy mà nàng vẫn không thể phát âm trúng tên chàng. Còn chàng thì đâu có khá gì hơn. Tên người ta viết là Phương mà chàng thì cứ bừa bãi phát ngôn là Pung, Pung. Làm như dùi đục gõ lên trống chầu. Còn tên chàng là Charles,…y như tên vị hoàng tử xứ Hồng Mao, quen tên và dễ kêu muốn chết vậy mà nàng cứ Chặt, Chặt…

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

BÓNG NƯỚC LUNG LAY

Có bóng đợi hai bờ lau lách

Có nỗi chờ cứa xót thời gian

Nghe nói dòng đi không trở lại..

By NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

ĐỨA TRẺ HỐT RÁC

Ba năm trước gặp em trong con hẻm này

em theo mẹ đẩy xe hốt rác

em đứng trên xe ba gác...

By HOANG CHIEU NHAN

Đọc tiếp

TA CÒN GÌ VỚI

Ta còn gì với tháng năm

Còn tay đã mỏi còn lòng đã hao

Quanh đây những vẫy tay chào...

By NGUYEN VINH LONG


Đọc tiếp

UỐNG RƯỢU BÊN BỜ CỔ CHIÊN

Quán nhậu bên bờ sông Cổ Chiên

Người đông rất lạ khách qua đường

Bốn mươi năm trải nhiều dâu bể...

By NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NGOẠI TÔI VÀ DÒNG SÔNG NHỎ

Ngày má tôi đưa hai chị em tôi về sống tại quê ngoại là làng Trường Phước thì tôi chỉ mới năm tuổi. Còn nhỏ như vậy mà không hiểu sao cho tới bây giờ tôi vẫn nhớ gần hết mọi chuyện trong ngôi nhà của ông bà ngoại tôi thời đó. Tôi cũng không thể nào quên được con sông nhỏ trước nhà...

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

KHI NHỚ VỀ NGỌN ĐỒI Ở QUẾ SƠN

Cúi nhìn bóng ai lòng giếng trong chân núi
Mười tám tuổi tôi bên trời chiều bốc bốc hơi men
Chiếc nón sắt đã rơi, vọng động lòng giếng cạn...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

ĐÀN CHÌM

lónglánh lónglánh hoa cương

câu thơ lóng lánh trên đường khổ sai

trần thân núi đụng hang dài...

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

TRƯỜNG XƯA 40 NĂM

Người đi từ buổi ấy

Áo trắng dẫu phai rồi

Tình cũ vẫn không vơi...

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

BÀI THƠ CŨ TRỜI ƠI

lúc đó một lần những ngày mới lớn
biết ngó mây trời và [cà chớn như nhau]
anh cũng vậy những ngày đầu mười mấy

biết nhậu đâu mà cứ thấy say say...

By NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp