góc chung


CÀ-PHÊ LÁ ME

Tôi bắt đầu tập uống cà phê và hút thuốc vào cuối năm lớp đệ nhị (lớp 11 bây giờ). Thật lòng mà nói, lúc đó tôi chẳng thấy ngon lành gì, vừa đắng lại vừa khó thở. Nhưng theo đám bạn, không hút thuốc không uống cà phê là chưa thành “người lớn”, chưa đủ điều kiện qua cổng trường con gái trồng cây si...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

CHẲNG LẼ

Chẳng lẻ tôi về Sài gòn

Nghe “chữ nghĩa mới” tưởng còn đâu đâu

Quê hương đất nước rầu rầu...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-9

Khi tới tuổi đi học, dù sanh đẻ ở tỉnh lẻ, ba tôi vẫn dẩn tôi đến trường tây ở ... tỉnh, gởi gắm cho được. Hồi đó ... lại hồi đó, ở chỗ khác thì sao không biết-mà làm sao biết được, thân cao nhóng chưa qua khỏi mấy cái hàng rào me keo thì làm sao thấy xa hơn cái xả Châu Thành làng Long Châu ... nơi có một ngôi trường ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐÊM NGHE TIN THẰNG BẠN THÂN VỪA CHẾT

Mầy đã đi rồi! Có thật không Sinh?

Đêm xứ lạ tao buồn thê thiết

muốn đọc mầy nghe một bài thơ mới viết

mầy đâu còn bên đó để nghe thơ!

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

NƠI SÔNG VỀ VỚI BIỂN

Căn nhà mẹ tôi nằm dọc theo con sông Bình Hòa Phước. Có lẽ người ta lấy tên làng gọi tên cho khúc sông nhỏ chảy xuyên qua cù lao Cái Múi. Để về Bình Hòa Phước có thể đón đò máy từ Cái Bè hay bến đò từ chợ Vĩnh Long. Thường thì tôi thích đi ngõ Vĩnh Long hơn, vì nếu trễ đò còn có thể đón xe lam qua bắc Cổ Chiên...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

TRƯỚC KHI THẤT TRẬN

Mỗi đứa bé lớn lên đều khám phá xã hội vây quanh cùng thế giới bao la qua hai cách: tiếp xúc với thực tế, lắng nghe người lớn nói chuyện và học hỏi ở trường lớp. Sau nữa là đọc sách. Cách thứ nhì cho tôi nhiều hiểu biết hơn cách thứ nhất...

TRAN VU

Đọc tiếp

GIÁP TẾT

Những ngày giáp tết, quê xa

Vẫn là phố lạ, vẫn là người dưng

Mắt vương hạt bụi rưng rưng...

TRAN THI YEN THU

Đọc tiếp

MƯA BỤI

Ngày lên chênh chếch phố phường

Mưa giăng sương, mưa cuối đường em qua

Ôm em trong mắt tình nhòa...

BCD

Đọc tiếp

MẤY TUỔI XA NGƯỜI

Người đàn bà tóc búi cao, cổ thon dài tuy trang điểm nhẹ vẫn không che dấu được nét đẹp mặn mà một thời son trẻ. Sau vài cử chỉ khách sáo ban đầu, tôi dần nhận ra ánh mắt và nụ cười quen thuộc dù đã bốn mươi năm...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NHỮNG NGÀY GIỮ-CHỐT-MẸ-TÔI

đọc lại đời với thơ vơi
thấy tôi thuở đó nay rồi tôi đây
cuối tuần giữ mẹ nơi này
vết đau trên giấy ghi đầy hồn nay...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp