thơ


NGÃ BA

Con đường đọng bóng trăng thưa

Ngàn sương héo mỏi buồn vừa tay ôm

Một tôi hao hớt, tủi hờn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LẠI ... LÀM THƠ

Làm thơ y thể làm tình

Làm bao nhiêu chữ rùng mình bấy nhiêu !

Cạn dòng mới biết mình tiêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGÕ CŨ

Tôi về ngậm ngải tìm trầm

Nửa khuya trăng héo, đêm trằn trọc sao

Mưa thu trắng đục dạ cầu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

RƯỢU CHIỀU

Rượu chiều chưa cạn đã xiêu

Đã nghe sương khói thấm đều ruột gan

Một tôi, và những bẽ bàng...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

DẶN DÒ

Cầm tay dợm hỏi con đường

Mùa xuân quá lứa dè chừng dợm phai

Chờ nhau ở cuối dặm dài...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

TÓM LẠI

Đường xa còn mấy dặm dài

Đời sầu cố quận, tình hoài cố nhân...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HỒI HƯƠNG NGẪU THƯ

Hạ Tri Chương, đời Đường, sớm bỏ nhà bỏ quê đi xa theo đuổi công danh. Ngưng việc, vui chân rày đây mai đó, kết bạn văn thơ, rượu chè phóng dật. Hơn 50 năm sau, tới khi tay run chân sụm mới lần mò về quê. Có khi, mới đó đã lạ lùng. Nói gi đã năm bảy mươi năm ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

8 PHÚT 46 GIÂY

Dăm ba phút đủ ngậm ngùi

Dăm ba phút đủ dập vùi thế gian

Ôi sắc Trắng, ôi mịn màng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ SỬ

Người thức từng đêm theo vận nước

Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao

Tội những người đi xanh tóc mượt...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NƯỚC NGỌC

nước mắt em vở xuống đời

từng phiến ngọc

hóa thành lời...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp