thơ


NHƯỢC ĐẠI MỘNG

Đi đâu mà vội mà vàng

Mà vấp phải gió mà quàng phải mây

Một đời được mấy tỉnh say...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

TRẬT VUỘT

Tôi ngồi đếm tuổi tình tôi

Bao nhiêu gút thắt vuột trôi ròng ròng

Một tôi cái số đèo bồng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

DẤU ̣̣̣̣(giấu ) YÊU

Yêu người trong RẤT ngoài KHÔNG

Cầm như niệm chú thiền tông vậy mà

Ngẫm cười hai chữ niêm hoa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHỚM THU

Tôi ngồi lại chỗ cũ

Mùa thu nắng hồ phai

Điếu thuốc châm không cháy

Hình như gió thở dài...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BÀI RỘN RÀNG THỨ NHẤT

Mùa đông má nhỏ đỏ au

Môi ngoan đỏ mận hồng đào, lứa tơ

Sang xuân áo lụa, ơ hờ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BUỒN XƯA

Còn những hình xưa lạnh bóng thầm

Đàn trăng treo mỏi tự trăm năm

Gối chăn xô lệch mùi hương lạc

Đợi bóng phi về tóc rối trâm...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NỞ TRẮNG MỘT THINH KHÔNG

em cho ta đắm đuối

trên chót đỉnh tuyệt vời

em cho ta rụng rời

dưới mượt mà thung lũng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HASTA LA VISTA, BABY

Người rồi có vội ăn năn ?

Có thao thức đợi ? Có trăn trở buồn ?

Chợt bào hao dưới trăng suông !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LẠI ... LÀM THƠ

Làm thơ y thể làm tình

Bút sa mấy chữ, rùng mình bấy nhiêu !

Cạn dòng ! Hồn bỗng liêu xiêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGÃ BA

Con đường đọng bóng trăng thưa

Ngàn sương héo mỏi buồn vừa tay ôm

Một tôi hao hớt, tủi hờn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp