thơ


LỆ SỬ

Người thức từng đêm theo vận nước

Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao

Tội những người đi xanh tóc mượt...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NƯỚC NGỌC

nước mắt em vở xuống đời

từng phiến ngọc

hóa thành lời...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGHĨ TRONG THỜI CÔ-VÍT

Cà-phê, thuốc lá và Em
Văn chương chữ nghĩa gẫm thêm cũng thừa
Rượu chiều đỏ vệt môi ưa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TIẾNG XƯA

Tiếng ai xưa, tiếng hồ trường

Tiếng hờn thấ́t quốc, tiếng buồn thấ́t tung

Tiếng ngã ngựa, tiếng cùm gông...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THƠ.THƠ

Chữ-Nghĩa, chờ nhau đến thẫn thờ

Trắc-Bằng có nối được đường tơ

Mốt mai rồi cũng đành thiên cổ

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TÔI MỪNG TUỔI TÔI

Đêm thắp nến nhìn bóng mình chợt lạ

Đời ngoài kia thấp thoáng bóng nguyệt buồn

Em xa huốt ngoài dặm trường, vật vã...

CAO VI KHANH


Đọc tiếp

HỒI ĐÓ, LỤC BÁT ...

Còn đây nửa giấc …

mộng hoa

Nửa kia…lỡ

đã đi xa theo người!

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÌ THÔI, LỤC BÁT-CVK

Chiều nay…

em có buồn lây

Xứ tôi...thiếu nắng

chiều... mây… cũng sầu!

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỤC BÁT HỒI ĐÓ

Hôn em nửa miếng

Sài gòn

Còn dư…

nửa miếng

giữ buồn trong tim…Mai về...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

RƯỢU, MỘT MÌNH

Quê xa mà bạn cũng xa

Chiều co quánh đặc, giọt tà huy phai

Rượu cay, từng giọt, rạc rày

Đọc tiếp