thơ


BIỆT XỨ

Đường lên cực bắc, sa mạc trắng

Gió ngậm gươm đao xẻ thịt xương

Người qua đất trích tim khô, cạn

Mắt trống, lòng sao quá nhiễu nhương...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ SỬ

Người thức từng đêm theo vận nước

Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao

Tội những người đi xanh tóc mượt

Kéo về chết thảm trắng chân hào...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THU, MƯA ĐỊA VỰC

Mưa từ đáy vực mưa lên

Hay mưa từ chín tầng trên mưa về

Mưa từ tiền kiếp kéo lê

Mưa qua hiện thế tư bề hỗn mang

Mưa trầm uất, mưa thênh thang...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÀ-PHÊ, GIỮA ĐƯỜNG

Cám ơn ly cà phê

có chút ngọt chút đắng

có chút nắng chút mây

chút xíu chuyện trần ai

...mà ái ngại đường về...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA MƯA


sáng mưa lớn, trưa lâm râm

trong tôi rặt một cơn dầm nhớ em

mưa luồn theo gió, kim châm

mũi nào cũng nhắm hồng tâm, phóng nhầu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIỀU CUỐI NĂM, ĐẤT KHÁCH ...

Rượu đào pha chút quan san

Quán khuya đất khách thấm vàng ý thân

Còn đây chút nỗi niềm gần

Uống đi mà ngó mây Tần quyện truông...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẶNG PHẨM

Còn bao nhiêu nữa,

một đời ?

Bao nhiêu đủ gởi một lời tình

si !

Những cơn mưa ướt xuân thì...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẠ ƠN ĐỜI

Cám ơn anh đã cho tôi gặp lại

Cám ơn em cách mặt chẳng thay lòng

Đường tuy xa sợ núi ngại ngùng sông

Ta vẫn đến nối lại vòng tay lớn

Em vẫn tới dẫu lòng còn đau đớn...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

REQUIEM

Tôi ba mươi tuổi chết không mồ

Giữa trái tim nồng nhát chém khô

Đã khóc Khuất Nguyên thời trẻ dại

Mắt giờ cay xé chuyện dời đô...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỌA LẠC

Em vì ta, hóa thân

Quán-thế-âm-tình-nữ

Ngửa thân ngà, phổ độ

Vớt ta cửa thần phù...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp