thơ


THƠ THẨN-THẪN THỜ

. 3 giờ ra đứng lặng thinh

dang tay như Chúa dầm mình chịu đau

em xa, xa nửa địa cầu

làm sao em đứng chịu sầu cùng tôi...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA THU VÀ NHỮNG HỆ LỤY CỦA NÓ

Thấy tóc đã muốn vờn mây

Sợ tay máy động làm phai ráng chiều

Ðứng im, ngày xế, nắng xiêu

Mùa thu chín rụng đỏ đìu hiu vai

Ơn em mỏng mảnh núi sông...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

SỬ THI

HUYỀN TRÂN

em ngồi con-mắt-huyền-trân

tôi qua cửa lớp không dưng ... buồn buồn !

em buồn điệu quá ải quan

tôi buồn cái điệu tướng Trần, ngậm cay.

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÕI RIÊNG

Trong tôi này những ưu phiền

Những mưa thác đổ qua triền núi xa

Những rừng lạc dấu yêu ma

Những truông ngút sậy níu tà áo thu...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ÂM-DƯƠNG

Vòng tay siết mãi không tròn

Nụ hôn sâu hoắm vẫn còn cạn tim

Làm sao, làm sao nữa em

Tình trong máu huyết, từ đêm ... tận ... tình !

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NỞ TRẮNG MỘT THINH KHÔNG

em cho ta đắm đuối

trên chót đỉnh tuyệt vời

em cho ta rụng rời

dưới mượt mà thung lũng

ơi tình ngăn cách núi

mà tình đầy theo sông

ơi tình em vời vợi

ơi tình em mênh mông

em theo ta xuống suối...

By CAO VI KHANH


Đọc tiếp

HỎI ĐƯỜNG

Từ tôi trở lại phố xưa

Bước chân đã lạc đã thừa tang thương

Gặp em, tôi mượn chỉ đường

Nhìn tôi , em chỉ qua ... đường ... tim em...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TIỄN BẠN

níu tay anh dặn dò

đường xa, đường còn xa

đốt cho vàng lá cỏ

khói lên, nhắn tin nhà...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BIỆT XỨ

Đường lên cực bắc, sa mạc trắng

Gió ngậm gươm đao xẻ thịt xương

Người qua đất trích tim khô, cạn

Mắt trống, lòng sao quá nhiễu nhương...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ SỬ

Người thức từng đêm theo vận nước

Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao

Tội những người đi xanh tóc mượt

Kéo về chết thảm trắng chân hào...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp