thơ


BIỆT XỨ

Đường lên cực bắc, sa mạc trắng

Gió ngậm gươm đao xẻ thịt xương

Người qua đất trích tim khô, cạn

Mắt trống, lòng sao quá nhiễu nhương...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ BIỂN XANH

Ta nằm úp mặt trên bờ cát

Nghe sóng tiền thân vỗ bập bùng

Bỗng thấy quê hương như có thật

Bên trời bạc trắng tóc rưng rưng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ SỬ

Người thức từng đêm theo vận nước

Lệ sông Gianh thấm ướt ngàn sao

Tội những người đi xanh tóc mượt

Kéo về chết thảm trắng chân hào...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THU, MƯA ĐỊA VỰC

Mưa từ đáy vực mưa lên

Hay mưa từ chín tầng trên mưa về

Mưa từ tiền kiếp kéo lê

Mưa qua hiện thế tư bề hỗn mang

Mưa trầm uất, mưa thênh thang...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÀ-PHÊ, GIỮA ĐƯỜNG

Cám ơn ly cà phê

có chút ngọt chút đắng

có chút nắng chút mây

chút xíu chuyện trần ai

...mà ái ngại đường về...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ MỘT THỜI SE SẮT

Em xa đâu bỗng gọi

- đâu tận cõi hai mươi

Ôi tiếng người diệu vợi

Bay suốt mấy tầng đời

Nhớ em xưa áo trắng

Tóc xấp xả bờ lưng

Sách vở đời chưa nặng

Gái nhỏ buồn không dưng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KHI TÔI VỀ

Tôi sẽ về như cánh vạc đêm

Nương theo đốm sáng những đường tim

Ghé qua con phố còn thiu ngủ

Đậu nhẹ lên hàng cây lá im...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HÀNH THÂM TÂM

Cuối năm quen thói đọc hành

Hai mươi năm, chuyện có đành dạ yên ?

Mẹ cha muối tóc dậy phiền

Chị son trẻ tóc tơ huyền dợm phai

.......................

Ờ thà tưởng chiếc lá bay

Ờ thà tưởng ngụm rượu cay, hớp càn

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA MƯA


sáng mưa lớn, trưa lâm râm

trong tôi rặt một cơn dầm nhớ em

mưa luồn theo gió, kim châm

mũi nào cũng nhắm hồng tâm, phóng nhầu...


By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGÀY THÁNG

tháng chín đẩy đưa trên hàng lá mỏng

con đường mờ một chút thu phai

em qua đó một ngày tháng bảy

dấu chân rồi cũng chỉ mây bay...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp