thơ


TƯƠNG TIẾN TỬU

Này anh có thấy hay không

Hoàng Hà chảy miết một dòng ra khơi

Mẹ cha sáng tóc xanh ngời

Chiều ra bạc trắng như vùi tuyết đông...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TỲ BÀ HÀNH

* Năm Nguyên Hòa thứ 10, Bạch Cư Dị bị biếm trích về đất Giang Châu.

 Năm sau, đêm thu tiễn bạn nơi bến Tầm Dương, cảm tiếng tỳ bà của người ca kỷ về già bó thân lưu lạc, 

làm cám cảnh mình bó thân chỗ lưu đày mà viết nên Tỳ Bà Hành...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG TÁM THÁNG TƯ

Tháng Tám làm nhớ Tháng Tư

Tám ! Tư ! Tư ! Tám ! Y như phường tuồng !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VẾT THƯƠNG CHÍ TỬ

Tháng tư trúng đạn, tim vở trận.

Hồn phách tan hoang đến dị thường...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BIÊN GIỚI-cvk

Chiều xuống ngại ngùng, đêm chẳng vội

Đường xa, thân mỏi tiếc ngày trôi

Rừng hoang ngại gió im thưa tiếng

Cửa ải buồn hiu tựa cửa đời...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG

Rồi có còn lại gì không, cuộc chiến tranh thảm khốc và dai dẳng, dài hơn cả tuổi tôi .

Này viên đạn ghim giữa tim, vết nổ tan hoang lưng chừng trán.

Này trận đánh suốt mùa mưa châu thổ, lấn rền sang cơn nắng hạn tây nguyên...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CŨNG ĐÀNH

Nửa thế kỷ ? Vụt cái vèo !

Rồi ra... váng vất nhúm bèo dạt, trôi.

Lỡ thân phù thế, dập vùi

sớm quê, chiều lạc xứ người. Ngùi trông...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

SƠN CÙNG THỦY TẬN

Này mắt rủ. Này môi mời.

Này sông núi gọi. Này đồi núi kêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐƯA TIỄN

Hôn em lần nữa rồi buông

mà sao môi vẫn không buồn buông môi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CỐ SỰ

Từng lần nhắc đến Huyền Trân

Từng dòng lệ sử rẽ hàng kêu than

Ơi Sài Gòn, ơi Đồ Bàn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp