thơ


MẤY HỒI ĐƯA TIỄN

Người đi tôi chẳng tiễn đưa

Sao nghe có tiếng người thưa... giã từ

Rồi... trong gió bỗng hồ như

Cả mùa thu lạnh đổ ùa vào tôi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THƠ THẨN-THẪN THỜ

. 3 giờ ra đứng lặng thinh

dang tay như Chúa dầm mình chịu đau

em xa, xa nửa địa cầu

làm sao em đứng chịu sầu cùng tôi...

 CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA THU VÀ NHỮNG HỆ LỤY CỦA NÓ

Thấy tóc đã muốn vờn mây

Sợ tay máy động làm phai ráng chiều

Ðứng im, ngày xế, nắng xiêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

SỬ THI

HUYỀN TRÂN

em ngồi con-mắt-huyền-trân

tôi qua cửa lớp không dưng ... buồn buồn !

em buồn điệu quá ải quan

tôi buồn cái điệu tướng Trần, ngậm cay.

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÕI RIÊNG

Trong tôi này những ưu phiền

Những mưa thác đổ qua triền núi xa

Những rừng lạc dấu yêu ma...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ÂM-DƯƠNG

Vòng tay siết mãi không tròn

Nụ hôn sâu hoắm vẫn còn cạn tim

Làm sao, làm sao nữa em...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HỎI ĐƯỜNG

Từ tôi trở lại phố xưa

Bước chân đã lạc đã thừa tang thương

Gặp em, tôi mượn chỉ đường...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TIỄN BẠN

níu tay anh dặn dò

đường xa, đường còn xa

đốt cho vàng lá cỏ

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BIỆT XỨ

Đường lên cực bắc, sa mạc trắng

Gió ngậm gươm đao xẻ thịt xương

Người qua đất trích tim khô, cạn

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THU, MƯA ĐỊA VỰC

Mưa từ đáy vực mưa lên

Hay mưa từ chín tầng trên mưa về

Mưa từ tiền kiếp kéo lê

Mưa qua hiện thế tư bề hỗn mang

CAO VI KHANH

Đọc tiếp