thơ


BỒ TÁT YÊU

Ta đã yêu nhau từ một bận

Từ buổi hừng đông tịch mịch hồng

Từ buổi cồn dâu thành biển động

Từ trăm năm có cũng là không

Ta vẫn chờ nhau ngoài cõi lặng

Qua vằng vặc trống nỗi buồn câm...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

REQUIEM

Tôi ba mươi tuổi chết không mồ

Giữa trái tim nồng nhát chém khô

Đã khóc Khuất Nguyên thời trẻ dại

Mắt giờ cay xé chuyện dời đô...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỌA LẠC

Em vì ta, hóa thân

Quán-thế-âm-tình-nữ

Ngửa thân ngà, phổ độ

Vớt ta cửa thần phù...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

GỞI LẠI EM THÀNH PHỐ CÓ TÔI

Gởi cho em góc phố người

hăm lăm năm đã, vẫn đời lưu vong

hàng ghế trống, dãy bàn không

thèm xưa mỗi bước một vòng tay em ...

By CAO VI KHANH 

Đọc tiếp

CHIỀU THÁNG TƯ, VỀ QUA SÔNG CỔ CHIÊN

Gió quậy tư bề sóng nhọn hoắc

Thuyền quay như lá cuối mùa rơi

Người qua sông muộn tay ghìm chặt

Vực trống chìm sâu đến rã rời...


By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CỔ ĐỘ

Những mùa trăng châu thổ
Có làm lạnh chiêm bao
Những thuyền xa cổ độ
Còn nhắc biệt ly nào...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BÀI LỤC BÁT CUỐI NĂM

Rồi ta ngủ giấc đông miên

trong hang sâu hoắm của phiền muộn yêu

Cuộc tình thắt ngặt

đủ điều

đã đành đoạn đứt còn xiêu dạt…

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp