thơ


CÀ-PHÊ, GIỮA ĐƯỜNG

Cám ơn ly cà phê

có chút ngọt chút đắng

có chút nắng chút mây...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA MƯA


sáng mưa lớn, trưa lâm râm

trong tôi rặt một cơn dầm nhớ em

mưa luồn theo gió, kim châm...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIỀU CUỐI NĂM, ĐẤT KHÁCH ...

Rượu đào pha chút quan san

Quán khuya đất khách thấm vàng ý thân

Còn đây chút nỗi niềm gần...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẶNG PHẨM

Còn bao nhiêu nữa,

một đời ?

Bao nhiêu đủ gởi một lời tình

si !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẠ ƠN ĐỜI

Cám ơn anh đã cho tôi gặp lại

Cám ơn em cách mặt chẳng thay lòng

Đường tuy xa sợ núi ngại ngùng sông

Ta vẫn đến nối lại vòng tay lớn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

REQUIEM

Tôi ba mươi tuổi chết không mồ

Giữa trái tim nồng nhát chém khô

Đã khóc Khuất Nguyên thời trẻ dại...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ĐỌA LẠC

Em vì ta, hóa thân

Quán-thế-âm-tình-nữ

Ngửa thân ngà, phổ độ...

 CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIỀU THÁNG TƯ, VỀ QUA SÔNG CỔ CHIÊN

Gió quậy tư bề sóng nhọn hoắc

Thuyền quay như lá cuối mùa rơi

Người qua sông muộn tay ghìm chặt

Vực trống chìm sâu đến rã rời...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BÀI LỤC BÁT CUỐI NĂM

Rồi ta ngủ giấc đông miên

trong hang sâu hoắm của phiền muộn yêu

Cuộc tình thắt ngặt

đủ điều...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp