thơ


NGÀY THÁNG

tháng chín đẩy đưa trên hàng lá mỏng

con đường mờ một chút thu phai

em qua đó một ngày tháng bảy

dấu chân rồi cũng chỉ mây bay...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHÀO THỦ ĐỨC

Theo mưa Thủ Đức ta về

Chào Tăng Nhơn Phú chào bè bạn xưa

Chào hàng bã đậu, lá thưa

Chào nắng ngày lửa, chào mưa đêm mù

Chào ba-lẻ-một, cơm tù...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TÊN ĐÃNG TỬ KHỐN CÙNG

Người vai khoác áo phong sương rất mực

Dạo qua đời giữa buổi chợ nhiễu nhương

Ghé Bến Cảng, xế chiều mưa nước đục

Lòng hoang mang đón chim nhạn hỏi đường...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CHIỀU CUỐI NĂM, ĐẤT KHÁCH ...

Rượu đào pha chút quan san

Quán khuya đất khách thấm vàng ý thân

Còn đây chút nỗi niềm gần

Uống đi mà ngó mây Tần quyện truông...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẶNG PHẨM

Còn bao nhiêu nữa,

một đời ?

Bao nhiêu đủ gởi một lời tình

si !

Những cơn mưa ướt xuân thì...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TẠ ƠN ĐỜI

Cám ơn anh đã cho tôi gặp lại

Cám ơn em cách mặt chẳng thay lòng

Đường tuy xa sợ núi ngại ngùng sông

Ta vẫn đến nối lại vòng tay lớn

Em vẫn tới dẫu lòng còn đau đớn...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BỒ TÁT YÊU

Ta đã yêu nhau từ một bận

Từ buổi hừng đông tịch mịch hồng

Từ buổi cồn dâu thành biển động

Từ trăm năm có cũng là không

Ta vẫn chờ nhau ngoài cõi lặng

Qua vằng vặc trống nỗi buồn câm...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BA VÀ CON

Thời nhỏ dại ba chở con đi học

Xe đạp cao con tay vịn tay đeo

Đường thì xa cuối dốc nhỏ cheo leo

Nắng đổ lửa trên mình ba áo cộc

Con bé bỏng đòn dông đu lọc xọc...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÕI VONG TÌNH

em có biết cõi vong tình rất lạ

hồn xanh xao mộng nở trắng ưu phiền

ta quay quắt một đời trai hãn mã

ngại ngùng nghe cố sự kể niềm riêng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

REQUIEM

Tôi ba mươi tuổi chết không mồ

Giữa trái tim nồng nhát chém khô

Đã khóc Khuất Nguyên thời trẻ dại

Mắt giờ cay xé chuyện dời đô...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp