góc chung


SƯƠNG KHÓI QUÊ NHÀ

Cánh đồng xưa vẫn mơ màng phẳng lặng

Ngày tôi về hoa bưởi nở mênh mang

Vườn cây xưa anh ra vào bạc tóc...

By NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

Lương Thư Trung

Theo chỗ tôi đọc được ở các trang sách “Từ những ngậm ngùi” của Cao Vị Khanh thì vào năm 1965 ông mới 19 tuổi bắt đầu học Đại Học Sư Phạm Sài Gòn, năm 23 tuổi ông ra trường, lúc bấy giờ ông nói lãng mạn như một bài thơ tình, đứng đắn - hay cố gắng đứng đắn – như một nhà giáo lão thành, với những mâu thuẩn trùng trùng…

By LUONG THU TRUNG

Đọc tiếp

NGÀY CUỐI CÙNG Ở BIỂN

Sau lưng ta cồn cát dài

Hoang liêu đứng đó bóng ai về gần

Dấu chân chạy nhảy cười thầm

Ơi thơ ấu. Liễu dương xanh. Rủ mềm...

By NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

SÁU TÁM

ngời thanh biến tấu vàng thu
đường quen chậm lụt hát cù nhau lên
đeo hương qua một bãi rền
huyền thai của lá vị mềm tân toan...

By HOANG XUAN SON-CAO VI KHANH


Đọc tiếp

TẰM TRĂNG

Tằm trăng nhả sợi tơ xanh

Ơi nghìn năm cứ biếc tình. Cùng khuya

Một đêm vướng sợi tơ kia...

By NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

Chuyện Chiếc Cầu Trên Sông Mỹ Thuận-NGUYỄN NGỌC PHÚC

Bạn thân, Đã lâu lăm rồi, từ ngày rời bỏ Saigon, đất nước tự do Việt Nam, bài viết Chuyện Chiếc Cầu Trên Sông Mỹ Thuận đã đưa tôi quay về kỷ niệm và sống lại những ngày tháng êm đềm và hạnh phúc của miền đất hiền hòa, thân thiết, tự nhiên, tự do và đầy tình người trước năm 1975

By NGUYEN NGOC PHUC

Đọc tiếp

CAOHOÀNG HỒ

Đêm rồi nằm mộng một giấc lạ thường. Thấy không dưng mua tấm vé số trúng được lô an ủi. Thấy tự nhiên cầm tiền xăm xăm đi mở ngay một quán ăn “đặc sản” hai miền Trung Nam, xin môn bài dựng bảng hiệu “Cao Hoàng Hồ” nằm trên con đường huyết mạch ở phố Mộng Lệ...

By HO DINH NGHIEM

Đọc tiếp

THƯ-GỞI-CAO-VỊ-KHANH

Tôi là một người vốn sống ở miền quê, thuở nhỏ có học trường làng rồi lớn thêm một chút được cha mẹ cho lên tỉnh học. Lớp học trò quê lên tỉnh như chúng tôi thì nghèo lắm Thầy ạ! Cha mẹ làm ruộng, thiếu trước hụt sau, nên không gia đình nào đủ tiền cho con cái ăn cơm tháng; mà phải tự lực cánh sinh bằng cách lên gần trường học kiếm mướn một khoảnh đất rồi chở tre chặt lá lên che chòi cất tum cho con cái có chỗ tạm ngụ mà học hành...

By LUONG THU TRUNG

Đọc tiếp

CÁM ƠN

Cám ơn em, chiếc cổ tròng

vô thân áo, ấm, chút nồng nàn. xưa

cám ơn em vạt trời mưa...

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ VDSB-TNLP

Này em hai bánh lăn đều

ta tay Từ Hải đưa Kiều rong chơi

yên mòn dây thắng tả tơi...

By VU DUC SAO BIEN-TRAN NHU LIEN PHUONG

Đọc tiếp