góc chung


TA CÒN GÌ VỚI

Ta còn gì với tháng năm

Còn tay đã mỏi còn lòng đã hao

Quanh đây những vẫy tay chào

Đêm nằm nghiêng lại phía nào cũng đau!

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

GHÉ CHỢ TẦM VU

Quán cà phê bên bờ sông Hậu
Mặt nước lăn tăn dưới khe bàn
Gió ngậm mùa xưa như hỏi khách
Người trở về theo gió mùa sang?

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

BÀI THƠ CŨ-trời ơi

lúc đó một lần những ngày mới lớn
biết ngó mây trời và [cà chớn như nhau]
anh cũng vậy những ngày đầu mười mấy
biết nhậu đâu mà cứ thấy say say...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

VHC-CT-HOÀNG HẠC LÂU

Sinh tiền, Vũ Hoàng Chương là thầy dạy Việt văn của Cung Tiến. Ông sinh năm 1916, trước người nhạc sĩ tên tuổi này 22 năm. Nhưng với thói quen khoáng đạt của một nhà thơ, ông không hề câu nệ, vẫn coi Cung Tiến như người bạn vong niên hơn là một đứa học trò.

QUYNH GIAO

Đọc tiếp

NỤ CƯỜI CỦA MẸ

Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm!

Lúc nào bà cũng nhìn tôi mà cười cười. Không nói.

Lúc tôi có vẻ vội vã chào lẻn đi đâu đó...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

NGƯỜI VIẾT MƯỚN

Ở chợ Plateau thành phố Abidjan (thủ đô cũ của xứ Côte d’Ivoire, Phi Châu) ai cũng biết ông già viết mướn đó. Người ta gọi ông là “l‘écrivain chinois” (ông Tàu viết mướn )...

TIEU TU


Đọc tiếp

SƠ KÍNH TÂN TRANG

“If a writer falls in love with you, you can never die.” (Mik Everett) cũng như đâu đó tôi đã từng nghe câu xúi dại: “Love a truly great poet, and you’ll never die.” Và tôi nhớ lại bài SONNET 18 của Shakespeare...

HO THI NGOC TRANG

Đọc tiếp

BÔNG HỒNG CHO MẸ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực...

DO HONG NGOC


Đọc tiếp

LỤC-BÁT-VÍ-DẦU-tbt

Chỉ là cái chỗ thôi mà,

Cái chỗ người bỏ, sao ta vẫn ngồi.

Chỗ ngồi mà lại nhớ đời !

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

BÓNG HÌNH DĨ VÃNG

Được tin em lấy chồng rất muộn

Ngoài bốn mươi sau những nhọc nhằn

Buổi cơm áo hằn môi thiếu nữ...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp