góc chung


GỞI TRUNG HẬU

Trèo lên cây dừa năm xưa ngày trở về con phố

Bài thơ “Giấc Đá” đăng Tuổi Ngọc hiền khô như nhịp banh bóng rổ sân trường

Có chiều nao qua sông ở Phước Tuy thằng nào nước ngập đầu gần chết...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

ĐỂ TANG CHO SÁCH

Bà tôi thường than thở, hết một nửa cơ nghiệp của nhà này đã tan tành theo sách. Một nửa cơ nghiệp nói cho to, cho xứng với nỗi đau tiếc của bà, chứ thực
ra chỉ vài trăm cuốn sách của ông tôi thôi..

KHUAT DAU

Đọc tiếp

CAO VI KHANH

Là thầy giáo những năm của thập niên 1970, tốt nghiệp ĐHSP Sài Gòn và về dạy các trường Trung học ở Vĩnh Long, Rạch Gía. Anh định cư cùng thành phố với mình nhưng trú ngụ nơi khuất lấp trái đường...

HO DINH NGHIEM

Đọc tiếp

KHÚC RỜI SỐ HAI

Cầm tay biền biệt

mà nói không cùng

vì trời mưa dột

ướt mềm vai chung...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

RONG KHÚC XUÂN HÈ

mới vào xuân nóng cực kỳ

chút nắng vàng

vội hôn mi hạ nồng...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

PHAN NHẬT NAM-giữa chúng ta

Giữa một buổi ra mắt sách, tôi thấy một bóng hình. Một cái đầu bóng lưỡng, một ánh mắt đã tà, đã mỏi với thời gian. Tôi tiến đến gần xin chụp một bức hình, và trước khi lời yes or no được buông ra, tôi bấm đại vài bức rồi mới trả lời: Dấu Binh Lửa!!!

LUU NA

Đọc tiếp

CON SÁO NGÀY XƯA

Con sáo ngày xưa ngỡ sang sông

Nào ngờ sáo chỉ bay vòng nhân gian

Con sáo ngày xưa ngỡ lạc đàn

Nào ngờ sáo chỉ vui ngàn thông reo...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

CÓ LẦN ĐI HỚT TÓC

Tóc khi buồn buồn không nhuộm
Đã thấy [ muối nhiều hơn tiêu! ]
Có lần hỏi anh hớt tóc...

AN PHU VANG

Đọc tiếp

CHỖ NGỒI

Chỉ là cái chỗ thôi mà

Cái chỗ người bỏ, sao ta vẫn ngồi

Chỗ ngồi mà lại nhớ đời...

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

NGÀY 25 THÁNG TƯ

chào thanh xuân ở sau lưng
trắng vùng tiêu muối ở cùng trước tôi
đã làm chi cả một đời...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp