góc chung


VỠ HỒN GƯƠNG

Con gái ùa ra ngợp cổng trường

buổi chiều như vỡ xuống hồn gương...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

HUẾ BUỒN CHI

Huế buồn chi, Huế không vui

Huế o ở lại Huế tui đoạn đành

o đau sương khói một mình

tui đi ray rứt Nội thành tái tê...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

EM CÓ BAO GIỜ

Em có bao giờ một lần ngẩng mặt

Nhìn bầu trời xanh mây trắng ngàn năm?

Em có bao giờ một lần yên lặng

Nghe lá đời rơi bao nỗi thăng trầm?...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

ĐÀ NẲNG THÁNG 3-1975

Thuỷ Quân Lục Chiến

Đêm Nam Ô đổi 9 Dù

Ứng chiến nhìn dân thê thiết...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

THÁNG TƯ-nnt

Bao giờ thì cũng là thứ nắng đỏ quạch quánh đặc như có thể nắm một nắm trong tay. Gió lặng ngắt hoặc có cũng phảng phất chút gì như xa vắng thảng hoặc.

 Vài trận mưa thập thò hệt đứa trẻ thử rưới ít nước lên chảo lửa ngun ngút rồi đâu lại đó, nắng đỏ hơn, ngằn ngặt đến tận cuối chiều, muốn ăn lan cả vào đêm...

NGUYEN NGOC TU

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-32

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh, cỏ biếc, trưa vàng
Nghìn cây phượng vỹ huy hoàng trổ bông...

TRAN DA TU

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ 33

Thư quê hương như tên hề ốm nặng

Hồn tang thương sau mặt nạ tươi cười

Son phấn hân hoan phủ nghìn cay đắng

Mắt lệ đầy, miệng hát những lời vui...

CAO TAN

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-34-TK

Buồn như ly rượu cạn
Không còn rượu cho say
Buồn như ly rượu đầy
Không còn một người bạn...

TA KY


Đọc tiếp

CÒN GẶP NHAU

Giữa lúc nhiều nhà thơ đua nhau làm mới thơ, “lạ hóa” thơ, nào hậu hiện đại, nào tân hình thức… 

thì mấy câu thơ rất đỗi đời thường như một sự buột miệng, một tiếng thở dài, như một lời tự nhủ...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

LỤC BÁT KHÁNH MINH

Vút lên ôm trọn thái hư...

TO THAM HUY


Đọc tiếp