góc chung


CÂU CA VÍ DẦU

Ví dầu con ngủ cho ngoan

Ví dầu mưa nắng hai hàng tóc bay

Mẹ ơi gió thổi đêm ngày

Bên sông chiều vắng bàn tay rám màu...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

THÊM MỘT TIẾNG ĐỘNG ĐÃ TẮT

Chỉ mới gõ dòng tựa trên tôi đã muốn ngừng tay. Đã tắt một tiếng động nữa rồi! Thật sao? Không có gì thật hơn sự ra đi của người bạn thơ Triều Uyên Phượng. 

Và không có gì buồn hơn khi cứ lần lượt nhìn nhóm bạn mình mỗi ngày một thu nhỏ...

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

PHÍA NGHỊCH CỦA TỪ TRƯỜNG

Khi tôi máy động hồn mù

Từ xa xăm nỗi vàng thu rực ngời

Chiếc áo bận ngược trùng khơi

Đã phơi phóng những chặng đời rêu rong...

HOANG XUAN SON


Đọc tiếp

NẾU TÌNH CỜ GẶP LẠI

Đã bao nhiêu năm rồi

Dòng đời vẫn lặng trôi

Mây bay không trở lại

Mây mang theo dáng người

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

TƯỞNG NIỆM MAI THẢO

Dưới những trụ đèn đêm khi qua cầu xa lộ, những ngọn điện cháy từ buổi chiều hôm trước, 

như những niềm vui và nỗi nhớ cột chặt với tôi và nàng, cùng lúc mùa thu trở về...

PHAM NGU YEN

Đọc tiếp

LỜI CHIA TAY GIỮA MƯA

Tiếng người đàn bà:

“Anh còn ở đó không?”

Tiếng người đàn ông:

“Còn… Sao? “

PHAM NGU YEN

Đọc tiếp

CHO MỘT TÌNH YÊU QUÁ VÃNG


Lúc yêu nàng, bốn mươi năm về trước tôi không có những nan đề. Tôi chưa từng nghe biết hay chạm đến tan vỡ. 

Bởi nhan sắc người đàn bà luôn óng ả trên mọi dấu vết đường dài của người đàn ông...

PHAM NGU YEN

Đọc tiếp

HOA BLUEBONNETS CHO HAI NGƯỜI

Khi Chú Năm đang còn ở Bangkok mẹ tôi đã chuẩn bị sẳn sàng mọi việc cho chú. Bà sửa soạn suốt ngày nơi ăn chốn nghỉ cho một người đàn ông độc thân sẽ đến từ Việt Nam...

PHAM NGU YEN

Đọc tiếp

QUAN ẢI

Vầng trăng mất ải địa đầu

xẻ đôi dấu nhớ rụn mầu quan san

vùi khe. đá núi tan hàng

nỗi đau đồng trụ còn mang đến giờ...

HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

MÁ

Đã bước gần tới nấm mồ

Đã nghe tiếng thở từng giờ trống không...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp