góc chung


CÓ NHỮNG VẦN THƠ-15

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông...

TRAN DA TU

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-16

Tiễn chân anh tận phi trường
Lỗi đi. Lỗi ở. Mười phương lỗi về
Mù sương phi cảng não nề
Thôi anh. Ở lại buồn về em mang...

CAO THI VAN GIA

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-18

Dăm thằng đánh trận. Dăm thằng chết

Chỉ sót mình ta cứ sống nhăn

Đù má nhiều khi buồn hết biết...

LINH PHUONG

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-19

*- Trong tập THƠ MIỀN NAM 1954-1975, tập một, xuất bản ở Mỹ năm 1991, ông Võ Phiến có giới thiệu một bài thơ của một thiếu nữ chưa hề có tên tuổi gì trên văn đàn : “một nữ sinh trung học”. Giới thiệu một cách mơ hô như vậy nhưng hẵn là để biểu lộ sự ngạc nhiên (!) về lứa tuổi của người làm thơ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MÙA HẠN

Ở đây, địa ngục chín tầng sâu
Cả giống nòi câm lặng gục đầu
Cắn chết hàm răng, ứa máu mắt
Chung xiềng nhưng chẳng dám nhìn nhau...

TO THUY YEN

Đọc tiếp

ĐÊM GIÃ TỪ HÀ NỘI

Từ chỗ anh đứng, Phượng nhìn sang bờ đường bên kia. 

Những tảng bóng tối đã đặc lại thành khối hình. 

Từng chiếc một, những hàng mái Hà Nội nhoà dần...

MAI THAO

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-14

Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ
Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang
Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ
Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn...

TUE SY

Đọc tiếp

TÀU ĐÊM-

Tàu đi. Lúc đó, đêm vừa mỏi
Lúc đó, sao trời đã ngủ mê
Tàu rú. Sao ơi, hãy thức dậy
Long lanh muôn mắt tiễn tàu đi...

TO THUY YEN


Đọc tiếp

ĐÓA CHUNG TÌNH

Những dòng thư của Y-Linh như hàng trăm, hàng ngàn nốt nhạc bất ngờ len vào từng ngỏ ngách da thịt tôi. Tôi cảm nhận hết những nốt cao, nốt trầm. Những cung oán cung thương chạy vào từng tế bào não, rồi chạy xuống tế bào tim để tôi nhớ hết một cuộc tình của mấy chục năm qua...

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

VIỆT NAM THƯƠNG KHÚC-trích đoạn

Qua hàng chợ Tết bày rượu mạnh

Trời cuối đông hơi lạnh gay gay

Ô kìa Tết nữa ô hay...

KIET TAN

Đọc tiếp