góc chung


CHÚT RƯỢU-TÍM CHIỀU

Mây hoe trời tím giải…chiều

lượng tâm ở ngón phù điêu…huyền cầm

tiếng hồ…vỡ đại tòng lâm...

By HOANG XUAN SON-CAO VI KHANH

Đọc tiếp

EM VÀ NẮNG ...

Nắng từ cuối dãy hành lang

Nắng qua cửa lớp, nắng quàng tóc em

Lòng tôi nắng cũng vừa lên...

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

TA NGHE CHỪNG THIẾU

Nên mỗi ngày qua
thêm một nỗi buồn riêng
thêm một chút ngậm ngùi cố thổ
ở ở, đi đi ta làm khách trọ

sớm nắng chiều mưa bóng nhỏ bên đường...
By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

HỌC TRÒ

Áo trắng ai đi chiều lộng gió 

vành nón che nghiêng nửa mặt cười 

giữa giờ tan học người đông quá 

theo bước ai về ngại bước ai...

By HOANG XUAN SON-TRAN BANG THACH-CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TRÁNG SĨ HỀ

Tôi chưa hề gặp Phạm Ngọc Lư. Nhưng quý trọng người thi sĩ ấy : con người, tài năng, nhân cách. Và khí phách. Khí phách với cuộc đời và những kẻ bội bạc vô ơn, những bằng hữu một thời đã bán linh hồn cho quỷ! Tôi đọc Lư từ những ngày đầu của tâm thức văn nghệ trẻ dấn thân, trên Văn, và những diễn đàn khác...

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

ĐƯỜNG TIM-TÌM ĐƯỜNG

Theo em mấy chục con đường

Em loanh quanh lượn phố phường đông vui

Một con đường giữa tim tôi

Sao em không chịu dạo chơi một vòng...

By TRAN BANG THACH-CAO VI KHANH

Đọc tiếp

PHẠM NGỌC LƯ

Y như mọi sự nghịch lý nhất, chúng ta thân thiết dù chưa từng quen biết. Quen biết được hiểu theo cái nghĩa sơ sài nhất của nó, biết mặt, biết tên, biết tuổi, quen hơi bén tiếng, sẽ nhau chút cà-phê đắng, chia nhau chút hơi thuốc cay, sớt nhau chút rượu nồng ... hoặc tệ hơn nữa, một tiếng hỏi câu chào, hay ít ra đã có thoáng thấy bóng dáng...

By PHAM NGOC LU

Đọc tiếp

TÔI VÀ NHỮNG KHỔ HÌNH

Cuối cùng thì tôi biết mình phải làm gì. Tôi phải ra đi.

Chỉ có việc rời khỏi căn nhà nầy là tôi sẽ không còn nghe những tiếng khóc rấm rức từ trong lòng ngực của mọi người. Nhất là không phải thấy những ánh mắt. Ánh mắt mờ mịt như ướt đẫm sương mù của mẹ tôi đâu đó ...

By TRAN BANG THACH


Đọc tiếp

LƠ NGƠ VỚI "THU, VÀNG MẤY ĐỖI..."

Thu. Lãng mạn và bâng khuâng biết bao trong văn, thơ, nhạc! Nào "Tôi đi học" Thanh Tịnh, "The last Leaf" O'Henry, đến "Nature en deuil" Sybille Rembard, "Chansons d'Automne" Paul Verlaine, "L'adieu" Guillaume Apollinaire, "Sonnet 73" William Shakespeare, "To Autumn" John Keats, "Fall, leaves, fall" Emily Brontë, "Thu tịch lữ hoài" Lý Bạch, "Thu hứng bát thủ" Đỗ Phủ, "Thu giang tống khách" Bạch Cư Dị, rồi ...

By TRAN CAM QUYNH NHU

Đọc tiếp

MẸ CẦN THƠ

Dắt díu đàn con về vùng châu thổ

Một chút Hồng Hà, một chút Hương Giang

Một họ Hồng Bàng, mấy câu thơ cổ...

By TRAN BANG THACH

Đọc tiếp