góc chung


THANH XUÂN CỦA ĐỜI

Những con chim hút mật bay ngang vườn tôi sáng nay làm ngỡ ngàng một giấc mộng. Có một thời những câu thơ được viết ra chỉ dành riêng cho một người, chỉ một người được đọc. Cùng nỗi nhớ cũng tròn vo như một giọt mực ngủ quên trên mặt bàn thời niên thiếu...

PHAM NGU YEN

Đọc tiếp

QUÁN THẾ ÂM

"Cầu khẩn hay phụng thờ hình tượng Quán Thế Âm, không sao sánh được với việc trau dồi từ tâm"".

(Sư Toại Khanh)...

TRAN CAM QUYNH NHU

Đọc tiếp

BIẾT RỒI CÒN HỎI

Tôi ngồi trước tượng Phật

Viết lăng nhăng mỗi ngày

Để khi nào bí thì hỏi

Phật tủm tỉm cười

“Biết rồi còn hỏi!”...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

TUỔI HỌC TRÒ TÔI LÀM CÔ GIÁO

"Phượng, ráng học để sau này làm cô giáo nghe con!"

Má tôi tựa cửa, vừa nói mà đuôi con mắt còn vuốt theo đám nữ sinh đi qua ngang nhà. Giá như, đang đứng trước cổng trường Tống Phước Hiệp, trong giờ tan học, liệu ước mơ của má to lớn đến ngần nào. Vậy mà, tôi thật tàn nhẫn: - Con sẽ không làm cô giáo đâu má ơi ...

KIM PHUONG

Đọc tiếp

GIỮA TIẾNG CHUÔNG NGÂN

Người về giữa tiếng chuông ngân

Giữa dòng kinh ngọc giữa lần chuỗi hoa

Giữa môi son giữa mặn mà

Giữa trần thế bụi giữa tà áo bay...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NẮNG PHAI

Cám ơn em đến

Mùa xuân của anh

Lòng mênh mông hẹn

Tình mênh mông xanh...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

THỀM NHÀ

Vẽ trên thềm một bóng cây
Màu xanh nắng vẫn mỗi ngày phủ lên
Như chẳng nơi nào bình yên
Bằng nơi em đợi anh, thềm ban mai
Nơi ngoài em chẳng còn ai…

NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

ĐỈNH ĐÁ NÀY VÀ HẠT MUỐI ĐÓ CHƯA TAN

NGUYEN THI KHANH MINH



Đọc tiếp

HƯƠNG XƯA, CÒN Ủ

Chiều nay vườn tạnh cơn mưa

Ơn trời lẫy giọt hương xưa xuống trần

Thương em khăn áo ngại ngần

Khóe son phai chút duyên thầm sang anh..

BCD

Đọc tiếp

ƠN QUÊ HƯƠNG

Sơn hà cương vực đã chia*
Sao máu lệ mãi đầm đìa bao phen
Tiệt nhiên định phận…

KHANH MINH

Đọc tiếp