góc chung


CÓ NHỮNG VẦN THƠ-20

Cho tới những năm 70, chiến tranh đâu cũng đã vài mươi năm. Giặc giã lâu ngày riết rồi kiểu như quen hơi bén tiếng. Người ta sống ngày đêm giữa bom đạn mìn chông mãi rồi đâm ra ... phớt lờ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-17

Cuối tháng 3 năm 1972, giặc nổi hung xua quân đánh dữ. Cả một dãy đất miền trung vốn khô cằn bỗng lụt lội máu và nước mắt. Muốn nói thêm nhưng chợt nghĩ lại, chữ nghĩa rồi có đủ tả hết tang thương...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TANG THƯƠNG

Những hình ảnh tháng 3 năm 1975 ở nửa phần đất phía Nam, lượm lặt đâu đó có cần một lời chú thích. Chắc là không. 

Vã lại, chữ nghĩa nào nói được hết tang thương !

Đọc tiếp

CÂY RỪNG TƯ LỰ

ta thấy ta về ngó cây rừng tư lự ở Trảng Bom

đêm rải quân sáng mai vào Xuân Lộc

đường bụi đỏ trực thăng sau lưng gió...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

ĐÊM QUI NHƠN

Đêm ngập ngừng nín thở

Đêm gần như không gian

Có một loài hoa nở...

BCD

Đọc tiếp

ĐẠI HỌC MÁU

... Một ngày nghỉ xả hơi qua đi bằng một biến cố trọng đại, một cái tang chung cho toàn trại L4T3. Sáng ngày hôm sau, một buổi sáng như mọi buổi sáng đói khổ, buồn bã, nhục nhằn, ghẻ lở, bệnh tật, những manh áo rách rưới vá chằng vá đụp...

HA THUC SINH

Đọc tiếp

CÓ MỘT THỜI THẾ ĐÓ

Nếu ai hỏi tôi rằng sau ngày 30 tháng 4, 1975 cái gì mà cộng sản không thể "giải phóng" được ; cái gì vẫn âm thầm nhưng vũ bão giải phóng ngược lại tâm hồn khô khốc của người dân miền Bắc lẫn nhiều cán binh cộng sản...

VU DONG HA

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-15

Lần đầu ta ghé môi hôn
Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang
Vườn xanh cỏ biếc trưa vàng
Nghìn cây phượng vĩ huy hoàng trổ bông...

TRAN DA TU

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-16

Tiễn chân anh tận phi trường
Lỗi đi. Lỗi ở. Mười phương lỗi về
Mù sương phi cảng não nề
Thôi anh. Ở lại buồn về em mang...

CAO THI VAN GIA

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-18

Dăm thằng đánh trận. Dăm thằng chết

Chỉ sót mình ta cứ sống nhăn

Đù má nhiều khi buồn hết biết...

LINH PHUONG

Đọc tiếp