góc chung


NGƯỜI MỸ CHUNG TÌNH

Gặp một người Mỹ chung tình trong cái xã hội văn minh, tiến bộ, giàu vật chất này thì khó quá phải không? Vậy mà tôi đã gặp một người. Có thể nói là tôi đã "sống" với ông hơn mười năm nay, thời gian chắc đã đủ để xác nhận ông là người Mỹ chung tình...

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

NGÀY ẤY

Bay theo gió mùa hè hương đồng lúa chín. Và tôi. Đã như thể một trong những cánh chuồn kim lá biếc.

Tha sợi nắng li ti về trên cỏ tuổi thơ. Lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Bắc nhịp...

NGUYEN THI KHANH MINH

c nhịp.

Đọc tiếp

GIỮA NHỮNG MƯỜI HAI

Nhớ người giữa những mười hai

Nghe đâu có tiếng thở dài trăm năm

Nhớ người qua nửa nhánh sông

Nghe đâu có tiếng chim lồng cánh bay...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

NGÀY ĐÓ

Ngày đó mi tao đều còn nhỏ

Cạnh nhà, mắt cứ ngó đâu xa

Bây giờ lớn quá xa xôi đó

Lâu lâu mình ngó qua “viber...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-7

Những người trẻ tuổi, tròm trèm trên dưới 20, ở miền Nam Việt Nam từ Sài-gòn lan tuốt xuống miệt lục tỉnh, bung ra miền Trung tận tới bên nây cầu Bến Hải, những năm 60, hẵn không ai là không đọc hay không nghe qua một lần những câu thơ hay thơ-phổ-nhạc, kiểu như là Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc / Áo nàng xanh anh mến lá sân trường ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG ÁNG VĂN-4

Có những áng văn, mắt đọc qua rồi là dấu chữ không phai ...

Mới leo lên được bậc trung học, ai xúi không biết mà đã mê sách vở. Thôi thì trinh thám, kiếm hiệp, tiểu thuyết diễm tình ... thứ nào cũng mê mẩn. Lục-bát- Nguyễn-Bính-Lỡ-Bước-Sang-Ngang, ai chép tay mực tím trên tập giấy học trò cũng không chừa...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NGUYỄN NAM AN-LỤC BÁT LẠC ĐÂU ĐÓ

Lại gần đây, lại gần đây
Cho anh kẻ lại chân mày Triệu Minh” *
Ngày xưa học Cửu Dương Kinh
Giờ ở trọ làm thơ tình tặng ai...

NGUYEN NAM AN

Đọc tiếp

THÁNG MƯỜI HAI

Ta đứng bên đời năm tháng tận

Mùa Xuân biền biệt nửa dòng đời

Hẹn nhau môi rượu khà khà nhắp

Nhắc lại một trời mây viễn khơi...

BCD

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-5

Thi sĩ Hoàng Xuân Sơn có lần đã viết ... thơ cũ như là áo xưa ... làm nhớ thơ ai đó Khóc Bằng Phi (*) ... đập cổ kính ra tìm lấy bóng xếp tàn y lại để dành hơi. Hóa ra trong áo xưa có hơi hướm của người xưa ! Sao không lo xếp cất lại trong cái kho trí nhớ dẫu bốn bề trống hoang trống hoác để mốt mai, cũng còn có chỗ lục ra mà soi lại ... bóng mình !

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-6

Cỡ này mùa thu đã qua, qua hẳn rồi. Nhưng có hề chi khi mọi thứ đã vàng một chút rong rêu. Vàng thêm chút nữa cho nuối tiếc thêm chút nữa, những hương và sắc của một thời đã qua, đang qua và sẽ qua.Vậy mà, lắm khi đợi cho đến khi đã qua rồi mới tiếc. Y như khi Phạm Đan Phượng trở về thì mộ Trương Quỳnh Như đã xanh cỏ. Văn tế viết cho mỏi tay rồi cũng chỉ để đốt cho khói bay...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp