góc chung


VHC-CT-HOÀNG HẠC LÂU

Sinh tiền, Vũ Hoàng Chương là thầy dạy Việt văn của Cung Tiến. Ông sinh năm 1916, trước người nhạc sĩ tên tuổi này 22 năm. Nhưng với thói quen khoáng đạt của một nhà thơ, ông không hề câu nệ, vẫn coi Cung Tiến như người bạn vong niên hơn là một đứa học trò.

QUYNH GIAO

Đọc tiếp

NỤ CƯỜI CỦA MẸ

Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm!

Lúc nào bà cũng nhìn tôi mà cười cười. Không nói.

Lúc tôi có vẻ vội vã chào lẻn đi đâu đó...

DO HONG NGOC

Đọc tiếp

NGƯỜI VIẾT MƯỚN

Ở chợ Plateau thành phố Abidjan (thủ đô cũ của xứ Côte d’Ivoire, Phi Châu) ai cũng biết ông già viết mướn đó. Người ta gọi ông là “l‘écrivain chinois” (ông Tàu viết mướn )...

TIEU TU


Đọc tiếp

SƠ KÍNH TÂN TRANG

“If a writer falls in love with you, you can never die.” (Mik Everett) cũng như đâu đó tôi đã từng nghe câu xúi dại: “Love a truly great poet, and you’ll never die.” Và tôi nhớ lại bài SONNET 18 của Shakespeare...

HO THI NGOC TRANG

Đọc tiếp

BÔNG HỒNG CHO MẸ

Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực...

DO HONG NGOC


Đọc tiếp

LỤC-BÁT-VÍ-DẦU-tbt

Chỉ là cái chỗ thôi mà,

Cái chỗ người bỏ, sao ta vẫn ngồi.

Chỗ ngồi mà lại nhớ đời !

TRAN BANG THACH

Đọc tiếp

BÓNG HÌNH DĨ VÃNG

Được tin em lấy chồng rất muộn

Ngoài bốn mươi sau những nhọc nhằn

Buổi cơm áo hằn môi thiếu nữ...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp

GIỮA MÊNH MÔNG

Ta phí đời ta nay sắp hết
Trơ trọi nhìn quanh đó muộn màng
Sáng sáng bây giờ sao năm tháng
Theo đời vùn vụt thuở sang trang...

NGUYEN NAM AN


Đọc tiếp

NHỮNG ĐÁM MÂY XA

Ngồi ở houston
nhớ đường đi quảng trị
những chùm mây trắng
những tuổi thanh xuân...

TRUNG HAU

Đọc tiếp

THƯ CHO CON GÁI

Con gái,

Nhớ ngày nào trạc tuổi con, cha đã bước đường xa xứ, đã chợt ngập ngừng học ngôn ngữ thứ hai; đã gác bỏ mọi ước mơ một thời tuổi trẻ, 

làm đủ mọi nghề để dành cuộc sống cho con...

NGUYEN VINH LONG

Đọc tiếp