góc chung


TÍM XƯA

Chiều vẫn chiều rơi trên lối đi

Bông hoa tím nở bên bờ quạnh hiu

Nhớ em 

phố biển đường về...

By HOANG CHIEU NHAN

Đọc tiếp

TƯỢNG BÓNG

Thảng thốt chiều đứng lại

Như ai vừa gọi phía bình minh

Ôi thương quá bóng vừa lên thơ dại...

By NGUYEN THI KHANH MINH

Đọc tiếp

NHĂN

nếp nhăn là nếp nhăn nào
nhăn gấp nếp áo
nhăn bào xương da
nếp nhăn nguời
giờ
của ta...

By HOANG XUAN SON-KHE KINH KHA

Đọc tiếp

Hài Cú Xuân

1. Kobayashi Issa (1763 – 1828)

my spring is just this:

a single bamboo shoot

a willow branch

xuân tôi thanh đạm một vài:

đọt măng đơn nõn

liễu gầy cành dâng...

By VU HOANG THU

Đọc tiếp

Trăng xưa cũng lạc

Khi người về dẫm dấu chân xưa

có nghe tiếng đìu hiu rất lạ

Lau lách cũ bên dòng kinh ngọn lã

chừng như quen, như lạ người về...

By TRAN BANG THACH


Đọc tiếp

Như tim

Dịu dàng

em đến bên tôi

hình như ...

hình như mình...

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

Cuối năm, bộ hành

Năm cùng...thả bộ

trầm...

ngâm

bước chân như thể vết cầm hoang...xưa...

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

Ký hiệu

Mỗi lần đi...một hỏi đường

tôi chậm lụt giữa nộ cuồng thế gian

giữa trăm khốc liệt giăng hàng

tìm đâu...tôi ?

By HOANG XUAN SON

Đọc tiếp

Những cuộc chia tay

lần hồi thôi
bước thiên thu
lá rơi
vạt gió tạt hư bóng ngày
trần gian xanh...

By VU HOANG THU-TRAN THI NGUYET MAI

Đọc tiếp

Bóng mùa đông

Bóng tối mở đầy trời đất

Mắt trần gian thảng thốt trừng sâu

Muôn ngõ âm thanh ruồi nhặng

Có vườn khuya mọc nghìn nấm trắng...

BY KHANH MINH

Đọc tiếp