văn


TỰU TRƯỜNG XA XỨ-CVK

Khám phá được sự có mặt của một nhân vật tiểu thuyết trong đời thật vẫn là một điều thích thú thầm kín của người đọc dù rằng điều đó chẳng ăn nhập gì hết đến giá trị văn chương của tác giả hay tác phẩm...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

G I Ả N G VĂ N

Những năm 70 của thế kỷ trước, tôi làm nghề dạy học. Mà dạy văn chương nữa mới bảnh chớ. Dĩ nhiên từ nhỏ tôi khoái đọc sách. Nhưng mà từ chuyện khoái đọc sách-bất kể trinh thám, kiếm hiệp, đường rừng hay tâm lý ái tình, kể cả thơ năm chữ, bảy chữ, hay lục bát kiểu Nguyễn Bính chị-cho-em-chị-chiếc-khăn-thêu...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỆ NGOÀI THIÊN THU

Vậy mà rồi họ gặp lại nhau giữa cái thế giới lúc nhúc người là người sau khi kéo nhau bỏ nước chạy tán loạn vì “được” ... giải-phóng. Chuyện lạ. Mà còn lạ hơn nữa, sau khi mọi thứ mơ mộng...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ EM . GIỮA LƯNG CHỪNG HẠNH PHÚC

Bên kia trời. Bên kia đời.

Khi tôi chúi đầu té nhủi lên đống giây thừng bỏ bừa bải sát be thuyền đêm hai mươi chín tết năm đó, ngay chính lúc đó, tôi bỗng có linh cảm như mình vừa bước trệch ra khỏi đời nhau, mãi mãi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ EM, VÀ GIÒNG LỆ SÓT

 Khi về rồi, ở bên nây lằn ranh của biển, tôi biết giữa chúng ta, khoảng cách đã dặm trùng thêm tới mấy lượt. Không những chỉ có dãy lục địa buồn mênh mông và đại dương đau ngăn ngắt. Mà là nỗi oan nghiệt ở giữa lòng ta đó em...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ EM, VÀ NỖI SẦU KHỔ

Khi tôi thấy em lần đầu ngước nhìn tôi, từ giữa một lớp học đông người,buổi sáng tháng chín năm đó, tôi biết giữa chúng ta thiên thu đã phong kín hết mọi lối ra...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÂM TÂM, CUỐI THU

Người đàn bà mặc toàn đen níu tay tôi lại hỏi, con mắt giấu kín sau cặp kiếng đen và bằng một giọng nói yếu như đã hết hơi, thầm, rất thầm- còn “anh nhà văn”, anh sẽ nói gì với tôi. Tôi đột ngột chết trân, đặt tay lên đầu vai gầy guộc của chị, xoa nhè nhẹ mà không nói lời nào. Rồi quay đi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HƠI THỞ RƯỚN CỦA LỤC BÁT

Bắt đầu ...

 ... bắt đầu là một lời tán thán (hay tán tỉnh cũng vậy thôi) như vầy " em hai ơi sao em nhẹ hếu (đẹp dàn trời) như cái bông hường (mới nở) vậy mà tôi thì (uổng quá !) đã là một con bướm hết thời (quờ quạng) ". Nói cho văn vẻ hơn một chút thì là em-nhẹ-quá-như-bông-hường-mà-tôi-cánh-bướm-tà-dương-chập-chờn...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

TỪ LỤC BÁT DỔ EM ...

Không biết tôi thích lục bát từ hồi nào?

Có điều chắc là không phải đợi đến lúc mon men bước lên bậc trung học mới học lóm được mấy câu thiệu kiểu yêu-nhau-mới-tặng-ảnh-này xin-đừng-giận-lẫy-và-đừng-xé-đôi. Ờ... sao cái tuổi đó ngây ngô đến độ bạ đâu cũng tưởng là thơ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CUỐI NĂM ĐỌC HÀNH NGUYỄN BÍNH

Nguyễn Bính đã có lần từ Bắc vào Nam. Con đường xe lửa xuyên Việt thời đó kể đã là thiên lý. Bỏ xứ đi xa đằng đẳng như vậy thì làm hành là phải lắm.

Hành Phương Nam.

Đôi ta lưu lạc phương nam này.

Trải mấy mùa qua én nhạn bay...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp