văn


Thương nhớ huyền-trân

Khi Huyền Trân gá thân lấy đất đâu biết mình vừa làm một cuộc hoán đổi quá sức dị thường. Sử không chép lại những cuộc thương-thuyết-mật đàm ngã giá

nhùng nhằng nhủng nhẳng ra sao. Chỉ biết sau khi nàng bước xuống thuyền hoa vào Đồ Bàn thì lãnh thổ Đại Việt rộng thêm vài ngàn dặm vuông về phía nam.

Hai châu Ô Lý vuông ngàn dặm... 

 Sử lại càng không nói gì hết đến cái đêm động phòng vương giả. Không biết nàng có được các cô cung nữ Chàm đua nhau tắm gội bụi cát đường xa bằng nước giếng ướp hoa lài hoa sứ, xông tẩm trầm hương quế mộc, chải tóc bằng lược ngà cài trâm bằng sừng tê giác hay không ? Và cái ông vua họ Chế...

By CAO VI KHANH



Đọc tiếp

Cuối năm đọc hành Nguyễn Bính

Nguyễn Bính đã có lần từ Bắc vào Nam. Con đường xe lửa xuyên Việt thời đó kể đã là thiên lý. Bỏ xứ đi xa đằng đẳng như vậy thì làm hành là phải lắm. Hành Phương Nam.

Đôi ta lưu lạc phương nam này...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

một thiên bạc mệnh

khúc nhà tay lựa nên chương

một thiên bạc mệnh lại càng não nhân... (*)

 Năm Kiều 15 tuổi, tài sắc vẹn toàn, văn chương thi phú làu thông mà đặc biệt cái ngón đờn ca lại mùi mẩn tót chúng. Có điều không biết do đâu xúi bẩy mà âm nhạc nàng chọn chỉ toàn là mấy cung thương oán. Làm như cặp mắt long lanh kiểu nước mắt chực chờ, con tim se sắt đã buồn đâu sẵn chỉ dành để rung theo những âm giai não nuột...... Chẳng vậy mà ai đời mới gặp lại người ta lần thứ hai sau khi phải lòng người ta lần thứ nhất ngoài bãi mộ địa (nghĩa là con tim thiếu nữ hẳn nhiên còn đang đập rộn ràng) đã cầm lấy đàn và chơi ngay một bản nhạc buồn đến nỗi cái anh chàng tình nhân vô-tích-sự nhất đời là Kim Trọng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Lời trần tình của người thầy cũ

Không chờ mà bỗng dưng thầy trò gặp lại. Dễ chừng cũng đã 25 năm kể từ buổi học sau cùng. Lần đó chia tay mà không ai nói lời từ giã, bởi có ai kịp chuẩn bị khi mùa hè còn ở đâu đó, xa lắm, chưa về. Trường đóng cửa, mọi người bỏ đi rồi mất biệt đằng sau những ngã rẽ không ngờ. Tháng 4 năm 75 tới nhanh như một lưỡi dao bén ngót cắt đứt hết mọi liên hệ thân quen. Tai họa từ rừng núi đổ xuống cuốn phăng đi tất cả, bứt lìa hết mọi dây mơ rễ má, xô đẩy tứ tán mọi người vào những cảnh ngộ riêng lẻ, đối nghịch và bất định đến độ không còn một dấu nhỏ làm tin. Mọi người, không trừ ai, bị cuốn vào cơn xoáy kinh hồn của lịch sử...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Giảng văn

Những năm 70 của thế kỷ trước, tôi làm nghề dạy học. Mà dạy văn chương nữa mới bảnh chớ. Dĩ nhiên từ nhỏ tôi khoái đọc sách. Nhưng mà từ chuyện khoái đọc sách -bất kể trinh thám, kiếm hiệp, đường rừng hay tâm lý ái tình, kể cả thơ năm chữ, bảy chữ, hay lục bát kiểu Nguyễn Bính ngày-trước-khóc-chị-giờ-lại-khóc, đời-mình-thêm-lỡ-một-lần-yêu dù thiệt ra...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Nghề thầy

1.Thuở trời đất nổi cơn gió bụi ...

Năm hai mươi ba tuổi tôi bỏ cái chỗ quen thuộc, kín đáo, rất an toàn chỉ có hơi ồn ào chút đỉnh, vẫn thường ngồi chung với bạn bè mỗi khi đến trường để nhảy lên cái ghế đặt lỏng cha, long chỏng trên bục gỗ, trơ trọi như cục đá thờ trong miếu ông tà... 

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Hường nhan

Má mang con trong bụng chạy giặc từ quận về làng khi tây trở lại, cuối năm 46. Xe cộ tàu bè gì cũng bị tịch thâu hết, cả đến mấy chiếc ghe xuồng ọp ẹp cũng bị xung công. Ba thì bị bắt cùng với bạn trang lứa đâu ngay từ tiếng súng hù dọa đầu tiên. Thân đã gầy như mai....

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Finding Neverland

Có lần em hỏi tôi người ta có thể sống thực trong một thế giới ảo. Câu hỏi vuột ra khỏi đôi môi cắn chỉ, băn khoăn như ngón tay nhỏ rụt rè, gỏ dọ dẫm lên cánh cửa đời đã đóng kín. Tôi không có câu trả lời. Em cũng không hỏi lại...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Còn đó... những con-mắt xanh

Khi nói về sự bất lực của văn chương trước những thúc bách của xả hội, Sartre đã giả sử đem quyển La Nausée đặt cạnh một đứa bé đang đói. Rồi từ chối giải Nobel. Sao ông ta không lãnh một triệu đô-la tiền thưởng mà đi mua gạo mua bột đem phát chẩn. Không cứu kịp chỗ này, vẫn cứu được chỗ kha. Có phải vớt vát được chút nào cái tiếng viễn vông không .

Đành rằng văn chương chữ nghĩa có điều không tưởng. Nhưng thử nghĩ lại coi nếu mặt đất này trần trụi mớ hình sông bóng núi, người qua lại thờ ơ thì có gì để nấn níu. Núi cao chi mấy thì cũng chỉ là đống đá được chồng chất lên nhau không lấy gì làm khéo tay cho lắm. Không phải chính văn chương đã kéo mây lững thững vắt ngang cho người đi xa thấy vậy mà nhớ nhà đó sao ? ...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Con gái

Hoàng Trúc Ly, người thi sĩ vai khoác áo-hào-hoa rất mực, không biết có lần hứng thú ra sao mà làm mấy câu thơ hào hoa quá mạng ...

Ô hay con gái bay nhiều quá

Hai cánh tay mềm như cánh chim...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp