văn


CÓ NHỮNG VẦN THƠ-2

... Cuối năm 2001, khi trở về từ một chuyến đi xa, tôi được người quen nhét vội vào xách tay, tập sách mỏng vừa "thỉnh" được ở đâu đó, để đọc đi đường. Lòng cuối năm chừng đâu cũng lạnh và cứ chông chênh như chuyến bay ngày trở gió. Tập thơ có tựa Nụ cười Tuyết Lãnh và tên người lạ hoắc Toại Khanh...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MỖI NĂM HOA ĐÀO NỞ

... câu thơ gỏ từng chữ vào lòng như ngón tay gỏ vào từng phím nhớ của một bản hoài cảm đã được dạo đi dạo lại nhiều lần, hằng năm một, và sẽ còn được dạo lại thêm những lần nào nữa? Câu thơ như nhản hiệu một sản phẩm đã-được-cầu-chứng-tại-tòa, không thể đánh tráo, không thể lầm lẫn, không thể gian lận vào đâu được.

Mỗi năm hoa đào nở...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THƯ TẾT

Em xa xôi...trưa nay, mùng một tết ! Cái tết thứ hai mươi mốt của tôi ở xứ người. Trời đổ tuyết từ ban sáng. Mùa xuân đâu không thấy, chỉ thấy lạnh và buồn. Tôi chắc em cũng như nhiều người Việt khác đang mài miệt trong những xưởng thợ hay văn phòng ở đâu đó trên khắp cùng mặt đất, có thấy gì là tết đâu dù rằng trong lòng mình không thiếu một nụ xuân. Sao tôi thấy thương em...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

có những vần thơ

Sau khi ông Phan Khôi, trên mặt báo Phụ Nữ Tân Văn xuất bản năm 1930, hạ bút kết bài thơ Tình già- kể chuyện tái ngộ của một cặp tình nhân đã quá lứa lỡ thời, nhắc nhở nhau ba điều bốn chuyện cũ rồi lại ... tái chia tay- bằng cái hình ảnh lẳng lơ quá mạng: con mắt còn có đuôi ngay sau khi liếc mắt đưa nhau đi rồi, là phát sinh ra ở Việt Nam phong trào làm Thơ Mới. Từ đó, mấy ông bà vốn được trời ban ( hay bị trời hành ) cho cái tánh hay ru với gió mơ theo trăng và thơ thẩn cùng mây của chúng ta làm như được phá rào, mở tung cánh cửa giáo điều Khổng-Mạnh đã ngàn năm nhốt kín những mơ mộng ...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

"đường vào tình yêu"

ca dao-sông quê nước chảy đôi bờ

để anh chín dại mười khờ thương em-

Đã hứa kể em nghe chuyện vui nhưng rồi nghĩ đi nghĩ lại có gì vui đâu mà kể. Đã hứa em thôi không buồn mà rồi nghĩ tới nghĩ lui chỉ thấy buồn. Chắc tại vì ... hoàn cảnh. Tôi lại lậm vào cái tiếng lóng thịnh hành trong những xóm ăn chơi của Sài-gòn xưa...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

từ lục bát dổ em

Không nhớ tôi thích lục bát từ hồi nào ?

Có điều chắc là không phải đợi đến lúc mon men bước lên bậc trung học mới học lóm được mấy câu thiệu kiểu yêu-nhau-mới-tặng-ảnh-này xin-đừng-giận-lẫy-và-đừng-xé-đôi. Ờ... sao cái tuổi đó ngây ngô đến độ bạ đâu cũng tưởng là thơ ráo trọi. Mà rồi cũng không phải đợi đến khi gặp thơ thứ thiệt cỡ những câu lục bát tuyệt vời của Huy Cận nai-cao-gót-lẫn-trong-mù-xuống-rừng-nẻo-thuộc-nhìn-thu-mới-về...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Tình yêu thời thổ tả

Cho đến khi Florentino có dịp nhắc lại với Fermina về lời hứa thủy chung của mình thì giữa hai người đã có một khoảng cách thời gian dài đúng 51 năm 9 tháng 4 ngày ! Nếu kể một đời người là trăm-năm-hiu-quạnh thì họ đã hiu quạnh quá một nửa đời người, mà lại là nửa đời xuân sắc nhất ! Vậy thì còn lại gì để nói về cái khoảng trống không ở giữa hai đầu dây định mạng. Hai cuộc đời bình thường như mọi cuộc đời bình thường khác trên cái cõi nhân gian nhốn nháo rất lặng lẽ này. Một người con gái đẹp như chính cái vẻ đẹp nửa phố phường nửa rừng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Once upon a time

sao câu vọng cô ̉ buồn đứt ruột 

phải oán tiền khiên xúi đoạn trường

Đã có lần, đâu đó nơi một thành phố cực bắc còn lạ hoắc lạ huơ, trời cuối năm co quắp dưới chục lần độ đông, tê cứng. Phòng ấp xóm nghèo cửa nẻo đóng chặt vẫn để lọt tiếng rít rợn người của âm phong trắng. Quanh tấm vải trải càng giữa phòng khách, chai lọ ngổn ngang, bảy tám tên đàn ông mới xa quê nằm ngồi ngất ngưởng. Giữa mâm, rượu thịt đã nguội tanh và trong lòng người, đã có niềm hiu quạnh. Bữa tiệc kéo dài đã quá lâu. Hai ba người khật khưởng bỏ ra về ... Bỗng dưng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Từ tiền chiến, Nguyễn Xuân Sanh, người làm thơ tượng trưng đã viết một câu tượng trưng hết sẩy. Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Năm chữ ngắn ngủi, cộc lốc, rạch ròi đủ tỏ ra cái vẻ dứt khoát, thẳng thừng, không có gì để bàn cải nữa. Thư, viết thì gởi – 

dẫu đã có biết bao nhiêu lá thư đã được viết ra mà không được gởi kiểu ông Lôi Tam từ những năm sáu mươi. 

Nếu em trách tôi sao hờ hững...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

và rồi, những cuộc chia tay vĩnh viễn

Có lần tin đến muộn, rất muộn, nhưng dẫu sớm hơn cũng chẳng níu giữ được ai, họa sĩ Chóe tức Nguyễn Hải Chí vừa từ giã cõi đời. Những nét minh họa bén như dao khắc trên tuần báo Khởi Hành những năm 60-70 đã từng làm sửng sốt hơn một người xem.

Trước đó tin ca sĩ Duy Khánh qua đời. Tiếng hát trúc trắc của miền Trung trục trặc dẫu thích hay không vẫn rất thân quen trong cái sinh hoạt văn nghệ rất mực trăm-hoa-đua-nở của miền Nam ngay từ lúc bom đạn còn đương mù mịt...

By CAO VI KHANH


Đọc tiếp