văn


THỬ NGHIÊNG TAI...

Mùa hè, có lần lái xe về từ một thị trấn nhỏ ở phía đông thành phố, sau bữa rượu ngất ngư với đám bạn cũ, xiêu lạc lâu ngày hỏi ra có đứa mất vợ, có đứa mất việc, có đứa mất ... mạng, hổng biết cảm khái tới đâu mà rượu nốc quá cở, tôi phóng xe mà không nhớ mình đã quá tuổi thí mạng cùn trên xa lộ (!?). ... (ôi cái thời vàng son của những anh-hùng-xa-lộ đâu còn nữa khi người ta khép rượu vào tội hình sự khi lái xe, làm mất luôn cái thú bạt mạng...dởm !)

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

NHƯ KHÓI NHƯ SƯƠNG

Từ lần hẹn mà không gặp đến lần không hẹn mà gặp lại, giữa hai người là một khoảng cách hai mươi lăm năm. Hai mươi lăm năm nói nghe gọn bâng như một hơi thở rướn. Mà thật ra, hai mươi lăm năm dài lắm, dài dằng dặc như một tiếc nuối muộn màng. Quanh đi quẩn lại, đời sống chẳng qua chỉ là một cuộc rượt bắt hạnh phúc mà trí nhớ là tên bạn đồng hành hay bỏ cuộc...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LÀM THƠ THỜI CHIẾN

Năm 72, giặc đánh lớn, lệnh đôn quân. Học trò giữa năm đệ nhị đệ nhứt quá tuổi ấn định được gọi trình diện Trại nhập ngủ số 4.

Mấy đứa con trai mặt mũi non choẹt, thằng dửng dưng, đứa mếu máo cùng ông thầy trẻ chênh lệch nhau chừng vài tuổi kéo nhau ra quán bày tiệc bồ đào.

Rượu vào lời ra. Và thơ ra luôn. Ngày mai em xa trường...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

HƯỜNG NHAN

Má mang con trong bụng chạy giặc từ quận về làng khi tây trở lại, cuối năm 46. Xe cộ tàu bè gì cũng bị tịch thâu hết, cả đến mấy chiếc ghe xuồng ọp ẹp cũng bị xung công. Ba thì bị bắt cùng với bạn trang lứa đâu ngay từ tiếng súng hù dọa đầu tiên. Thân đã gầy như mai lại bụng mang dạ chửa, năm đứa con từ ba tới mười tuổi lúc thúc bên chân, đường dốc ngược mười lăm cây số hóa thành sạn đạo...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-1-

Sau khi ông Phan Khôi, trên mặt báo Phụ Nữ Tân Văn xuất bản năm 1930, hạ bút kết bài thơ Tình già- kể chuyện tái ngộ của một cặp tình nhân đã quá lứa lỡ thời, nhắc nhở nhau ba điều bốn chuyện cũ rồi lại ... tái chia tay- bằng cái hình ảnh lẳng lơ quá mạng: con mắt còn có đuôi ngay sau khi liếc mắt đưa nhau đi rồi, là phát sinh ra ở Việt Nam phong trào làm Thơ Mới. Từ đó, mấy ông bà vốn được trời ban ( hay bị trời hành ) cho cái tánh hay ru với gió mơ theo trăng và thơ thẩn cùng mây...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÓ NHỮNG VẦN THƠ-2-

... Cuối năm 2001, khi trở về từ một chuyến đi xa, tôi được người quen nhét vội vào xách tay, tập sách mỏng vừa "thỉnh" được ở đâu đó, để đọc đi đường. Lòng cuối năm chừng đâu cũng lạnh và cứ chông chênh như chuyến bay ngày trở gió. Tập thơ có tựa Nụ cười Tuyết Lãnh và tên người lạ hoắc Toại Khanh. Từ mấy dòng đầu tiên, tôi đã thấy mây ở đâu mà như ùa vào cửa kiếng và chuyến bay sau đó cứ lênh đênh như một cuộc vân du ... Ô hay thơ ở đâu mà bỗng về nhiều vô số kể. Mà bay bổng. Mà trầm uất. Mà tươi rói. Mà chín mùi. Mà xả láng. Mà đắn đo. Mà ngộ thiền. Mà lụy tục...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG TƯ-CVK

Ta sống sót nghĩ thương trời đất rộng

Đón triều lên, giáp nước, quạnh hiu dầy

Ngó quanh quất bỗng tuôn hàng lệ mỏng...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG 5 Ở CALI

Khi tôi tới Cali lần này, mùa xuân đang hồi diễm lệ. Con đường One-O-One (gọi theo người ở đây) ngược lên hướng bắc chạy vắt qua những đồi cỏ mượt, leo những đoạn đèo loáng thoáng sương mù như thứ hơi thở váng vất của tình nhân đánh thức nhau buổi sớm...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THÁNG 7 VÀ NHỮNG NGÔI TRƯỜNG CŨ

Tháng bảy. Tháng của bất chợt mưa đêm và lao chao cánh phượng. Tháng của trường đóng cửa và bàn ghế bỏ trống.

Tháng bảy. Tháng của râm ran tiếng ve đến sốt ruột và của những trang lưu bút viết vội...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp

BÀI TÙY BÚT THÁNG TƯ

Giả sử bắt chước Thanh Tịnh ...

... Hằng năm cứ vào cuối thu, khi lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường ...

mà viết lại ... Hằng năm cứ vào đầu xuân khi lá ngoài đường trổ xanh...

By CAO VI KHANH

Đọc tiếp