văn


ĐỌC LẠI THƠ TÌNH NGUYỄN TẪT NHIÊN

Năm 1992, khi còn đang ra sức ... làm mướn để kiếm ăn, nghe tin Nguyễn Tất Nhiên vừa tự ý thoát đi mà bỏ lại thân xác mình trong một chiếc xe đậu càng đâu đó ở Cali, tôi nhớ dường như có một chút gì động đậy trong tôi, y như vừa hụt một bước chân. Và một thoáng nghĩ ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CON GÁI

Hoàng Trúc Ly, người thi sĩ vai khoác áo-hào-hoa rất mực, không biết có lần hứng thú ra sao mà làm mấy câu thơ hào hoa quá mạng ...

Ô hay con gái bay nhiều quá. Hai cánh tay mềm như cánh chim

ông ta nói ông ta nằm chiêm bao...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

CÒN ĐÓ NHỮNG CON MẮT XANH

Khi nói về sự bất lực của văn chương trước những thúc bách của xả hội, Sartre đã giả sử đem quyển La Nausée đặt cạnh một đứa bé đang đói. Rồi từ chối giải Nobel. Sao ông ta không lãnh một triệu đô-la tiền thưởng mà đi mua gạo...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

MỘT THIÊN BẠC MỆNH

Năm Kiều 15 tuổi, tài sắc vẹn toàn, văn chương thi phú làu thông mà đặc biệt cái ngón đờn ca lại mùi mẩn tót chúng. Có điều không biết do đâu xúi bẩy mà âm nhạc nàng chọn chỉ toàn là mấy cung thương oán...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THƯƠNG NHỚ HUYỀN TRÂN

Khi Huyền Trân gá thân lấy đất đâu biết mình vừa làm một cuộc hoán đổi quá sức dị thường. Sử không chép lại những cuộc thương-thuyết-mật đàm ngã giá nhùng nhẳng nhủng nhẳng ra sao.

Chỉ biết sau khi nàng bước xuống thuyển hoa vào Đồ Bàn thì lãnh thổ Đại Việt rộng thêm vài ngàn dặm vuông...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

ONCE UPON A TIME CÓ SÁU CÂU VỌNG CỔ

Đã có lần, đâu đó nơi một thành phố cực bắc còn lạ hoắc lạ huơ, trời cuối năm co quắp dưới chục lần độ đông, tê cứng. Phòng ấp xóm nghèo cửa nẻo đóng chặt vẫn để lọt tiếng rít rợn người của âm phong trắng. Quanh tấm vải trải càng giữa phòng khách,..

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

LỜI TRẦN TÌNH CỦA NGƯỜI THẦY CŨ

Không chờ mà bỗng dưng thầy trò gặp lại.

Dễ chừng cũng đã 25 năm kể từ buổi học sau cùng. Lần đó chia tay mà không ai nói lời từ giả, bởi có ai kịp chuẩn bị khi mùa hè còn ở đâu đó, xa lắm, chưa về. Trường đóng cửa, mọi người bỏ đi rồi mất biệt đằng sau những ngã rẽ không ngờ...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

FINDING NEVERLAND

Có lần em hỏi tôi người ta có thể sống thực trong một thế giới ảo. Câu hỏi vuột ra khỏi đôi môi cắn chỉ, băn khoăn như ngón tay nhỏ rụt rè, gỏ dọ dẫm lên cánh cửa đời đã đóng kín. Tôi không có câu trả lời. Em cũng không hỏi lại...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

THƯ, GỞI. THƠ, KHÔNG GỞI.

Từ tiền chiến, Nguyễn Xuân Sanh, người làm thơ tượng trưng đã viết một câu tượng trưng hết sẩy. Thư, gởi. Thơ, không gởi.

Thư, gởi. Thơ, không gởi. Năm chữ ngắn ngủi, cộc lốc, rạch ròi đủ tỏ ra cái vẻ dứt khoát, thẳng thừng, không có gì để bàn cải nữa. Thư, viết thì gởi...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp

VÀ RỒI ... NHỮNG CUỘC CHIA TAY VĨNH VIỄN !

Có lần tin đến muộn, rất muộn, nhưng dẫu sớm hơn cũng chẳng níu giữ được ai, họa sĩ Chóe tức Nguyễn Hải Chí vừa từ giã cõi đời. Những nét minh họa bén như dao khắc trên tuần báo Khởi Hành những năm 60-70 đã từng làm sửng sốt hơn một người xem...

CAO VI KHANH

Đọc tiếp